|
Quê tôi mảnh đất khô
cằn, trời không thương,
nên để nhọc nhằn, nắng
mưa. Bao năm rồi mà
vẫn như xưa, vẫn nghèo
như thế, cảnh sớm, trưa,
nhọc nhằn. Người người lam
lũ quanh năm, sớm, khuya
làm kiếp con tằm, nhả tơ.
Chiều mờ sương tới sáng
tinh mơ, trẻ già mặt
mũi bơ phờ để kiếm
ăn. Người bơm lốp, kẻ
vá săm, bánh mì hai
bữa, trưa phải nằm gốc
cây. Nhìn trời, nhìn đất,
nhìn mây, mơ sao có
được cuộc sống đủ đầy,
quanh năm. Không còn
bữa nhịn, bữa ăn. Không
còn cảnh dột từ trong,
ra ngoài. Bao giờ có
được thái lai. Nhìn mưa
rơi lại thấy thương hoài,
cố quê...
VIỆT HÀ
02-2005
|
|