|
Chiếc cân cao ngang ngực người đàn
ông, khác với chủ nhân nó được
sơn màu xanh rêu láng bóng. Chủ
và cân giữa trưa hè rực nóng,
hổn hển đẩy nhau lang thang khắp
vỉa hè. Đường bụi mù, khét lẹt
khói xe, xen lẫn tiếng còi tuýt
tuýt, toe toe từ các loại động
cơ nghe như giàn hợp xướng. Một
đám học sinh ập đến khiến người
chủ cân như tỉnh mộng, miệng nhoẻn
cười, tay kéo vội bảng giá tiền
cho từng loại khách cân. Đám học
trò tinh nghịch lục túi quần, rồi
khúc khích bàn nhau mà cả: - Hello!
Sir! One thousand for four. Say please
yes only! Rồi cả đám cùng cười,
tranh nhau đứng trước bệ cân. - Oh,
no, no, người chủ cân giơ tay
chỉ bảng giá tiền, miệng lại nhoẻn
cười: Look here! One thousand for one,
allright? Lũ trẻ nhìn nhau, thì thầm,
tinh quái, rồi chúng đồng thanh: Darling!
Don’t say too dearly! Thôi, bốn đứa,
hai ngàn đồng “boa” cho sếp hai
trăm. Người chủ cân một thoáng băn
khoăn, rồi tặc lưỡi: You're my King!
OK! Two thousand, tôi chiều các vị.
- Nghe gì đây? - người chủ cân lau
bóng chỗ để chân rồi ngửng lên
hỏi như một MC sịn: Endless Love?
Without you? or You are not alone?
Lũ trẻ ồ lên: Mấy bản ấy
đã thuộc lòng? Kinh tế thị trường
mà tư duy ủy mị. Một thoáng
buồn, người chủ cân nhìn đám học
trò, nghiêm nghị: Đã ít tiền mà
các cô cậu đòi nhạc sịn, tôi
móc đâu ra? Nào thôi, khẩn trương
đi, lên bàn cân, tôi bật nhạc,
bốn cô cậu, mất đứt hai mươi
phút của người ta. Nào, cân đi...
Cân tại đây quí vị sẽ thấy
mình trẻ đẹp ra, đang có chuyện
buồn nhẩy lên cân đời sẽ nở
hoa trở lại. Nào, cân đi! “Wellcome
to Minh Hùng cân dạo”! Cân tại
đây nếu không thấy yêu đời Minh
Hùng xin trả lại tiền cân. Đã
tới đây cũng nên thử đôi lần,
đã thử rồi sẽ yêu Minh Hùng
mãi mãi. Cân dạo đây! Cân dạo
đây! Tiếng người chủ cân vang lên
giữa trưa hè nghe thê lương, tê
tái. Thấp thoáng cuối đường chủ-tớ,
tớ-chủ cùng thất thểu, vẹo xiêu.
VIỆT HÀ
10.05.2005
@
|