|
Thơ khóc người
Muôn đời biển vẫn xanh màu
xanh thẫm, hiền như tính hiền
của những Bà Mẹ, và đẹp
như cái đẹp của người con
gái dậy th́ vừa mới tắm
xong. Biển bao dung một t́nh
thương bát ngát, biển phô bày
một tấm ḷng nhân hậu bao
la. Ḷng Mẹ ta đó hay
là nơi nương tựa của những
tâm hồn lang thang không bến
bờ. Mẹ biển ơi! Trong các
con Mẹ có những đứa đi
hoang trở về trong cuồng nộ
và mang đi những linh hồn
vô tội ra khỏi quần thể
loài ngươi. Stunami đă
thoát khỏi tầm tay Mẹ rồi,
đă nhúng tay vào màu đen
ngàn năm không xóa sạch! Mẹ
vẫn muốn các con về. Mẹ
nào muốn các con đi?
Tsunami lại đi mà
không hẹn giờ quay lại. Chỉ
để lại cho Mẹ trăm ngàn
vành khăn tang trắng! Mẹ vẫn
âm thầm đi nhặt xác trôi
đây đó, hắt hiu nỗi buồn.
Mẹ vẫn hiền và biển vẫn
xanh. Trong màu xanh hôm nay
có nỗi tuyệt vọng của người
Mẹ và giọt nước mắt tan
theo bước chân Stunami
chưa biết ngày giờ nào quay
trở lại!
TRẦN KIÊU BẠC
12/30/2004
|
|