NHỚ VỀ MỘT NƠI TƯỞNG ĐÃ QUÊN
Trần Kiêu Bạc



Vẫn là Cư xá cũ sót trong
tận cùng nỗi nhớ nhỏ nhoi còn
lại. Vẫn là Cư xá của thời
còn đi học năm nào. Cổng nhà
ai màu xanh, sân nhà ai màu
xám! Hai cô bé tên Mỹ và
Phương bây giờ xa nhau rồi! Còn
không những ngày không thể xa nhau
mà bây giờ lại khó gần nhau?
Cô Bé ở Gò Vấp làm sao
gặp ngươì bạn bên Đức được? Cô
Bé bên Đức về, đem đi thật
nhiều thứ nhưng không đem được bóng
bạn mình ngày xưa còn in sân trường
cư xá Lữ Gia. Vẫn cư xá,
một tình bạn. Vẫn cư xá, một
cách xa! Cổng rào đã đóng, con
hẻm còn nguyên như tình bạn lâu
nay vẫn giữ từ hai phía! Nói
về Lữ Gia như nói về một
độ sâu khó quên của tình bạn.
Một thời tuổi xuân, lòng còn bóng
hình tưởng như đã mất. Vàng son
một thuở, vàng son một quá khứ
là vàng son của một cư xá
mãi thân quen và mãi cách xa!

TRẦN KIÊU BẠC
02/23/2005


Home