|
Người nhạc sĩ mù dò đường qua
ngã tư đèn xanh đỏ. Không ai
nhường bước kẻ tật nguyền. Đêm đen
giữa trời trắng. Mưa bão ầm ì
dưới nắng chang chang. Người diễn thuyết
nói về xã hội cải cách với
cơm áo gạo tiền. Không ai kiên
nhẫn nghe bởi mọi người đều đói
rách. Người nói vẫn nói và người
nghe lẳng lặng đi ra, vẫn đi
ra, không quay nhìn lại. Người ca
sĩ ôm đàn hát hoài. Giọng ca
rè rè hơn tiếng đàn ghita cũ
bể một góc tròn làm tiếng không
vang xa. Không ai vỗ tay, không
người tán thưởng. Người vẫn hát và
khán giả vẫn rời khỏi sân khấu
trong lặng im! Có chăng trong đời
nầy sự công bằng trong cư xử?
Người mù cần giúp đỡ. Người diễn
thuyết cần sự thông cảm và đồng
tình. Ca sĩ cần tiếng vỗ tay!
Ai cũng biết mà có ai làm
được để có công bằng. Hình
như cầm trên tay sự công bằng
mệt mõi lắm! Họ muốn ném đi
cho rảnh nợ. Thế là không có
công bằng ở bất cư nơi đâu
có con người. Điều nầy có thật
và hình như là luôn hiển nhiên.
TRẦN KIÊU BẠC
09/12/2004
|
|