CỘT KHÓI
Trần Kiêu Bạc



Khói bay lên cao, dựng thành cột
Cao mỗi ngày vài lần gần nơi
Tôi đang ở. Khói không màu, đen
Hay xám như nhiều lần tôi nhìn
Thấy. Khói màu mây, khói màu trắng
Như sương đêm. Nghĩ đến màu tóc
Mây của Mẹ, tôi buồn lắm! Cột
Khói vẫn bay lên và Mẹ Tôi
Vẫn mang màu tóc trắng đi xa
Hoài xa mãi. Màu trắng cột khói
Bay về đâu, có ghé qua quê
Hương tôi những ngày mới lớn? Không
Biết được một ngày nhìn cột khói
Bên nầy mà nhớ Mẹ bên kia!
Dịu dàng cột khói. Hắt hiu màu
Mây! Trong vầng khói mơ hồ bay
Bổng có Mẹ tôi không? Thân tình
Cột khói. Quen thuộc màu mây! Có
Chị Tôi trong đó không? Xa xôi
Cột khói, mất hút màu mây. Tôi
Ðứng đây vẫn thấy hòai cột khói
Tan dần, tan dần. Hình như khói
Làm cay hai con mắt đỏ hoe!
(California)

TRẦN KIÊU BẠC


Home