TSUNAMI
Trần Cố Đô



Tsunami!
Tsunami!
Nhân loại nào đâu có tội t́nh chi,
mà Sóng Thần nỡ ra tay giáng họa.

Đùng đùng nổi giận: Sri Lanka. Ào
ạt vào bờ: Indonesia, Ấn Độ,
giơ cao hai mươi thước lưỡi liềm, sánh
vai với Tử Thần, cùng tàn sát. Giết

chết con nhỏ, nhận ch́m người cha, phơi
thây mẹ già trên cánh đồng bùn lầy
nước đọng. Nhà cửa tan hoang, cây trơ
trụi lá, xác người trôi lênh bềnh trong

sóng đá, nằm cong queo, phơi thối
dưới mặt trời. Mồm há đen ng̣m, hai
tay vơi với: như kêu oán trời xanh.
Ruồi, cá cạnh tranh, vui nhau dự bữa

tiệc trời ban xuống. Hoàng hôn về, hiện
lên các bóng, từng đoàn người thất thểu
như bóng ma, kẻ khóc con: tấm h́nh
thằng bé mới lên ba, người t́m vợ:

chưa kịp nói câu yêu đương lần cuối.
Bên nửa kia của phần thế giới, tuyết
rơi, tuyết rơi, trắng phủ bầu trời, che
mặt đất. Chiếc khăn tang, cho những người

đă mất, hay che đi, cuộc tập thể
sát nhân. Chắp tay con lạy Chúa, Trời,
Đức Phật từ tâm, sao các ngài nỡ
giết đi con đỏ?

TRẦN CỐ ĐÔ
Jan 6, 2005


Home