PHÚNG PHẬT SÁT PHẬT
Quỳnh Thi



tặng: Ng Trọng Tạo

Tôi vớ được một anh chàng ở đầu
thế kỷ trước, tôi vớ được một bài
thơ của Lamartine viết theo thể
sonnet đâm ra yêu thơ lãng mạn,
tôi vớ được cả Rimbau bụng đói
vừa đi vừalàm thơ tự do, rồi
lại thích anh chàng nhà quê Whitman
bên mỹ đọc lá cỏ lá vông cũng
tự do ngất trời. Rồi thì mê cuồng
thất thường saytỉnh với văn chương, chẳng
chịu học hành bỏ cả thi cử đi
theo đám biểu tình, xuống đường chống chiến
tranh ở Sàigòn tay cầm biểu ngữ
“Giầy sô anh dẫm nát quê hương“. Chán
lại lang thang đến mấy ngôi chùa nghe
mấy thầy giảng pháp về thiền tông. Thầy
Nguyên Tánh dạy: Phùng Phật sát Phật, phùng
tổ sát tổ. Tôi cãi gặp thầy giết
thày thì làm sao thấy được ngón tay
chỉ mặt trăngđể lên thăm chị Hằng.
Rồi lại đi đi một vòng kéo nhau

xuống dòng Chúa cứu thế Kỳ Đồng thăm
cha Lan, cha Chân Tín yêu qúi, hồn
bị mê hoặc tính nổi loạn của qúi
cha. Ôi báo đối diện một thời hâm
nóng đấu tranh, nao nức làm một người
tự do, muốn lật đổ cả một chế độ

và một giáo triều thối nát mê muội.
Tất cả sinh viên như muốn vỡ tung
bầu nhiệt huyết. Chúng tôi muốn xuống hoả
ngục chứ không muốn lên Thiên đàng bởi
vì chúng tôi đang ở chốn địa ngục
trần gian. Chúng tôi đang bị chiến tranh
thiêu đốt, bom đạn đang cày phá làng
mạc tan hoang, quê hương điêu linh tang
tóc. Bạn bè chúng tôi hết lớp này
đến lớp khác đang bị giết ngoài mặt
trận, mùi khét lẹt thịt da bay tỏa
ra khắp Thế giới khiến nhân loại lợm
giọng ói mửa vì nghê tởm. Thế rồi
chiến tranh cũng kết thúc. Ba mươi tháng
tư tuy làm nhiều người đau đớn nhưng
cần thiết vì nó là ngày kết thúc
trận tắm gội máu lửa của dân tộc.
Nó sẽ chuyển hóa làm thay đổi da
thịt đất nước và làm thay đổi tâm
thức, đói nghèo, ngu dốt và nô lệ.

Cuộc chiến đã chấm dứt rồi mà nhiều
kẻ đầu cơ trục lợi còn nuối tiếc.
Con vi trùng căm thù vẫn còn gây
tác hại đầu độc cả hai bên. Khiến
bao thế hệ trẻ không hiểu cha anh
của họ. Chao ơi là ghê gớm. Hãy
thủ tiêu tận gốc rễ nghi ngờ và
ngụy tín để dân tộc được tự do
dân chủ xây dựng lại con người. Cái
gì của ngày hôm qua hãylấp chôn
để tạo dựng nên cái mới của mặt
trời hôm nay. Chúng ta chỉ còn một

con đường chọn lựa duy nhất là phục
vụ đất nước, là cố xóa đi dấu
tích kinh hoàng của thời nội chiến. Chúng

ta đang sống no đủ ở nơi đây
nhưng mọi người không thể thờ ơ với
sự nghèo đói đang hoành hành ở quê
hương vì chúng ta không thể quên Việt
Nam, chúng ta còn những anh em ruột
thịt đang hướng về những người được tự
do và chỉ có chúng ta mới cứu
giúp được những người còn ở lại. Họ
trông mong và kỳ vọng chúng ta sẽ
làm phép lạ thay da đổi thịt cho
đất nước. Niềm tin nào cũng là lẽ
sống, là nuôi dưỡng hy vọng cho tương

lai. 30 — 4 ngày kỳ diệu cho đất
nước. Tôi vẫn tin là như vậy, tôi
muốn được tâm sự và chia sẻ với
bạn những đau đớn mà chúng ta đã
vượt qua. Những đau đớn vẫn quằn quại
bởi những vết thương còn nhức nhối như
vừa mới xảy ra ngày hôm qua.

(viết cho ngày 30-4-05 )

QUỲNH THI
04/11/05


Home


Warning: fclose(): supplied argument is not a valid stream resource in /homepages/26/d166475671/htdocs/THO/old/MainIndex/iFileIndex.php on line 28