|
Hồi còn ở quê nhà, tôi có
một căn gác ở vùng Đơn dương,
được đặt tên là Vọng Nguyệt Lầu.
Vọng Nguyệt Lầu là nơi tôi hay
lên làm thơ, ngồi chơi để tu
dưỡng tâm thần, là nơi tôi lên
nằm khóc vì đau thương, và cũng
là nơi để lẩn trốn con người.
Nó nằm giữa khu vườn trồng café
Robusta rộng lớn khoảng
hai ngàn mét vuông. Mỗi khi làm
thơ xong thường là hai mắt tôi
mù đỏ. Đỏ như màu đất ba
gian đầy máu của con tôi đổ
ra. Mỗi bài thơ làm xong ướt
nhẹp nước mắt được bỏ trong một
túi nilon, rồi chôn nó xuống gốc
café. Bởi nếu những bài thơ
nhuộm máu ấy bay đi khỏi, thì
người làm ra nó sẽ bị công
an lúc nào cũng rình rập bắt
đi. Một ngày tôi rời căn nhà
ấy để đi tỵ nạn. Thì những
bài thơ vẫn còn nằm sâu trong
huyệt mộ của nó. Mỗi mùa hoa
café trắng nở bát ngát mùi
hương. Tôi gọi đó là mùi hương
máu! Vì khu vườn thằng con trai
tôi đã chết ở đó! Máu của
nó đã tưới đẵm làm phân bón
cho cây. Sau này trước khi ra
đi, vợ tôi ra đào lấy thơ
lên, nhưng thơ đã không còn, hỡi
ơi! chắc đã tan vào đất. Đất
ba dan màu đỏ máu. Tôi đã
sống và đã viết ở Vọng Nguyệt
Lầu với máu của con tôi đã
đổ ra. Những quả café cũng màu
đỏ. Còn hoa café thì màu trắng
có mùi thơm bát ngát. Tôi gọi
là mùi hương máu. Hôm dỗ con,
tôi cúng dường nó bằng bài thơ
này. Khu vườn đã sang tay người
khác, chắc vẫn còn mùi hương máu
của thơ .
QUỲNH THI
Houston Aug 18 , 2004
|