|
Chi về cơi nào gần
mà xa. Em chẳng c̣n
nghe anh nữa. Sinh diệt
cuốn phăng, chia cắt hai
bờ hai cơi. Yoshima sống
như người bị phân thây,
giữa đời niềm đau đêm
đông giá. Cơ hồ tinh
cầu chưa vỡ ra nhưng
ḷng anh th́ đă rạn.
Tiếc rằng thân thể này
chưa đến lúc nát tan
khâm liệm t́nh em ḥa
nhập. Linh hồn Yoshima vẫn
đang sống cùng em dù
phân cách- kiếp thường hằng
hai thế giới -- và mỗi
chúng ta đă chung một
hơi thở, chung một nhịp
đập trái tim. Nó đă
là t́nh yêu. Yoshima bước
chậm chậm ven con suối.
Ch́m ngập hợp tan của
đời. Mất c̣n chỉ một
đừơng tơ. Nhưng mất Chi
là mất vĩnh viễn. Có
cái ǵ trên trần gian
này vĩnh viễn đâu? Thể
xác bất động đang tan
dần theo thời gian. Mà thời
gian đối với em bây
giờ là vô nghĩa. Ngàn
năm chỉ là một sát
na. Con mắt hiện linh
đi vào Nhất Thể của
Thơ và Kiếp. Của Đạo
nhuộm sắc vĩnh hằng. Núi
tĩnh lặng, mây lượn lờ
trôi. Đường quanh co xuống
thấp. Chàng nhớ hồi Chi
dắt chàng đến một ngôi
chùa Việt Nam, ngôi chùa
có ṿm mái cong cong
uốn khúc. H́nh như lối
kiến trúc bắt nguồn từ
Trung quốc, cổ kính xa
xăm, thời hoàng triều vua
chúa. Khung cảnh chùa nào
cũng thơ mộng. Quyến rũ
thi nhân. Chi dắt chàng
thăm tượng Phật Bà Quan
Âm ở phía mặt tiền
bên phải chính điện. Nàng
nói hồi vượt biên trong
lúc lâm nguy giông băo.
Nhiều người đă niệm khấn
và đă được đến nơi
b́nh an. Và bức tượng này
do một ni cô trùng
tên với em điêu khắc,
Ni cô Diệu Chi. Mấy
bữa đó nàng dắt Yoshima
đi thăm hết chùa này
đến chùa khác ở vùng
Houston, Texas. Chi lúc sống
là kẻ mộ đạo (mộ
đạo trong tâm tưởng), v́
thế chàng nghĩ, nếu chàng
lấy chùa làm nơi an
trú, th́ chắc sẽ rất
gần gũi linh hồn nàng.
Ở đây chuyện kể với
bạn như một huyền thoại
trong một thế giới hỗn
mang. Nhưng trong cuộc sống
có ǵ mà không thể
xảy ra? Ta bà ba
ngh́n Thế giới. Những điều
tôi kể giống như ai
đă nói với tôi trong
một giấc mơ. Tôi đă
không thể thờ ơ và
không thể không kể ra
cùng bạn. V́ có một
tiếng nói trong hư vô
nào dẫn dắt chỉ đường,
khai sáng trong vô minh
giữa Đạo và Kiếp. Khiến
tôi phải ưu tư. Sự
thôi thúc, ai khiến viết
ra. Nó trùng trùng nhập
quán muốn được truyền lại,
và luôn ám ảnh trong mộmg.
Nó nối tiếp trong những
nối tiếp. Nối tiếp trong
những đêm dài cô độc
một ḿnh. Yoshima và Chi
luôn bám sát tâm thức
Tôi như h́nh với bóng.
Như Thể và tượng. Tôi
có cảm tưởng lúc này
chàng đang sống trong hoài
niệm nhớ thương. Chàng uống
và ăn, thức và ngủ,
lúc nào ḷng cũng nao
nao như có một sức
mạnh hối thúc, kéo căng
như sợi giây cung sẵn
sàng bật đi mũi tên
lao vào vô định. Những
con chữ tuôn ra, tuôn
ra ứơc vọng khát khao.
Chàng thấy Chi sống giữa
mọi người uy linh nhân
ái. Trên con đường chàng
đang đi t́m. Mùa đông
nào cũng sẽ qua. Tuyết
sẽ tan thành nước. Chảy
vào ḷng đất. Chữ sẽ
bay đi xa khắp bốn
phương trời, và huyệt mộ
của nó những quyển sách
tồn tại với thời gian
đến muôn đời. Nhưng Yoshima
vẫn tiếp tục trên con
đường Chiêm nghiệm -- Yêu thương --
Trên Con đường đi t́m
ư nghĩa đời sống -- Lần
tái sinh -- Bao lâu chàng
chàng c̣n ở lại với
trần gian. Dù chỉ c̣n
một hơi thở. V́ đối
với chàng Thơ là Đạo.
Đạo và Thức.
Là cơi muôn đời.
@
QUỲNH THI
(Phật Đản 2005)
|