|
1.
Bất chợt một đêm anh phải đợi em
về, anh đợi em về dẫu trước lúc
ra đi em chẳng để lại một lời
hẹn. Sao em không ghi lại đây dù
chỉ vài ḍng ghi vội trên chiếc bàn
anh thường ngồi mà thỉnh thoảng em kề
bên âu yếm cùng ngồi. Sao em không
ghi lại đây dù chỉ vài ḍng ghi
vội trên chiếc bàn em thường ngồi mà
thỉnh thoảng anh đến từ phía sau ve
vuốt đôi vai thon thả và mái tóc
nhẹ nhàng của em. Sao em không cho
anh vài ḍng thoáng nhanh trên tấm cửa
mà mỗi đêm anh vẫn thường ra khép
gió cho em mềm giấc ngủ, anh sẽ
nh́n thấy đôi guốc em về bỏ vội
bên thềm, anh mang vào đặt dưới chân
giường cho em. Thế mà đêm nay anh
chạy ra cửa không c̣n thấy đôi guốc
xinh ấy nữa. Cánh cửa đêm nay làm
sao khép lại được bây giờ, khi căn
pḥng lặng lẽ nhớ bóng em, chiếc giường
nằm nhớ làn áo ngủ mềm mát của
em, gối tṛn nhớ cặp má thơ ngây
của em, mười ngón tay anh nhớ lẵng
vai em, hơi thở anh nhớ hương tóc
em, chiếc bàn hai ta thường ngồi giờ
chỉ c̣n mỗi ḿnh anh ngồi khóc đêm
nay em sẽ ngủ ở đâu. Đêm nay
em ngủ ở đâu. Anh tự hỏi rằng
em đă chạy tới công sở t́m anh
v́ buổi chiều anh chưa kịp về em
phải ngồi một ḿnh trong ngôi nhà vắng,
chúng ḿnh lạc mất nhau giữa những con
đường giữa những phố phường, buổi chiều em
bơ vơ ôi em đáng thương. Anh tự
hỏi rằng em đă bỏ đi lúc anh
ra vườn hái những nhành hoa dành cho
một buổi tối của em ngát thơm, hay
em đă chạy đi lúc anh làm nước
uống với những hương vị nồng nàn, nồng
nàn như t́nh yêu anh dành cho em.
Em sẽ nhấm môi sau bữa tối reo
lên hạnh phúc, anh chỉ chờ để được
nh́n thấy đôi môi em ướt mềm. Buổi
tối bây giờ c̣n đây, b́nh hoa với
cốc nước vàng tươi c̣n đây. Chao ôi
anh thèm tiếng em cười thèm đôi môi
em mộng ướt, mắt em đỏ nồng nàn.
2.
Anh trách anh anh trách tại anh tại
anh cả thôi. Lẽ ra anh phải trông
em lẽ ra anh phải giữ em. V́
em là cánh bướm mộng mơ lẽ ra
anh phải là khu vườn xanh ngát, v́
em là giọt sương lẽ ra anh phải
là buổi sớm tinh mai, v́ em là
con thuyền lẽ ra anh phải là nhánh
sông dài, v́ em là con hươu sao
lẽ ra anh phải là cánh rừng bao
phủ, v́ em là nhụy hương lẽ ra
anh phải là những cánh hoa mượt mà
ôm giữ, ôi em là gió anh biết
lẽ ra anh phải là cả bầu trời,
ôi em là tháng năm anh phải là
ḍng thời gian muôn đời, thế mà anh...
3.
Đêm nay em ngủ chỗ nào hay là
đêm nay em sẽ chạy đi chạy đi
mải miết. Anh sẽ gọi mây nâng bước
chân em nâng đôi cánh tay em, anh
sẽ gọi sao thắp lên những nẻo em
qua, anh sẽ gọi những núi đồi nằm
xuống, sẽ gọi những ḍng sông ngừng chảy
những khu rừng thôi đổ lá đêm nay,
anh sẽ gọi những đại dương ngừng dội
sóng vào, dâng mọi b́nh yên đón em
qua măi, anh sẽ gọi những ngôi nhà
đóng tất cả cửa lại những người đàn
bà ôm chặt lấy chồng ḿnh trên giường,
anh sẽ xua những con chó đàng điếm
c̣n lang thang trên đường. Em cứ chạy
đi em cứ bay đi em trong đêm
nay có anh thao thức gọi. Anh gọi
bằng tiếng khóc giấu trong ḷng, chỉ có
hai trái tim (trái tim anh và trái
tim em) nghe thấy. Anh gọi như một
giọng chuông ngân lên vang theo khắp những
cánh đồng những thảo nguyên có em đang
chạy vang theo những hoàng hôn những b́nh
minh có em đang chạy. Anh gọi bằng
mooth giọng trầm thiết tha chưa từng thấy,
nó bắt đầu bay đi từ một ngôi
nhà từ một căn pḥng có cánh cửa
anh vẫn từng đêm ra hép gió, thấy
đôi guốc em về bỏ vội bên hiên.
Anh gọi em về em có nghe tiếng
anh trong mênh mông ơi em đang bay
qua đêm nay bằng đôi cánh thần tiên.
4.
Ngủ chỗ nào ơi em đêm nay em
ngủ ở đâu. C̣n một ḿnh anh làm
sao ngủ được anh làm sao thức được.
Anh ngồi măi một đời đợi em cùng
cơn mơ thấy em về sáng tươi bên
khung cửa vừa lúc b́nh minh. Anh mới
bảo đôi guốc nhỏ này em hăy mang
đi, rồi cứ dạo chơi quanh nhà ḿnh.
QUỐC SINH
Sài G̣n, một mùa đông.
|
|