|
ta khóc tiếc đêm đầu tiên là đêm
nào không ngăn nổi mình trườn lên ăn
vào cánh đồng em . trong cơn ta thèm
thuồng trong cơn ta đớn đau chẳng thể
nào giữ trọn vẹn em mênh mông thăm
thẳm . rồi khóc nuối những đêm sau khóc
cho mắt xanh xao cho tay rẩy run
cho bập bùng hơi thở cho khốc khô
môi lưỡi . từng đêm ta ngốn ngấu gọi
tên từng vùng em là lúc sắc màu
ta vỡ trước em như mây vỡ mưa
quỵ xuống mặt trời . ta khóc em mềm
mại tinh tươi suốt ta mãi một đời
mãi một đời không che từ không hờn
trách . ngọt ngào nào rấm rức nào hãy
cứ khóc đi em cho ta tìm xin
những giọt mặn nồng thơm lẫn tóc đêm
lẫn ướt đêm rồi dần tan vừa ngày
nắng đến . tiếng chim ngoài cao ô cửa
chẳng còn veo vẻo hót cho em nụ
hồng ngoài chân ô cửa chẳng còn ấp
ôm giữ cho em . ta khóc chỉ còn
chiếc lá nhàu ẩm giông gió ta đêm
qua và con giun buồn lạnh căn phòng
nhờ nhờ sương hoi hóp buốt . ta khóc
ta bất lực trước mãnh liệt yêu em
không bao giờ no nghịt ngùng cơn háu
đói khu rừng em tàn phá những vườn
mơ mượt như tóc đêm em . lại khóc
thương mỗi bình minh kiệt dòng sông em
gượng chảy . đêm đầu tiên… rồi đêm… đêm…
ta đi qua từng miền em là lúc
sắc màu ta vỡ trước em như mây
vỡ mưa quỵ xuống mặt trời . không khóc
tiếc nữa không khóc nuối nữa . này em
bình thản nhận ra ta một mặt người.
QUỐC SINH
08/06/2004
|