|
Đôi khi linh cảm thật đến độ làm
tôi hoảng sợ, ngồi trên xe buýt cứ
nghĩ rằng mình sẽ gặp, ở một nơi
biết chắc là không thể, giờ này, làm
sao có mặt ở đây, vậy mà, những
sự thật trần trụi về một con người
lại phơi bày nhờ chút linh cảm kỳ
lạ vô tình mang ảo giác vỡ vụn.
Sự thật muôn đời vẫn là thật, che
đậy đến đâu đi nữa rồi cũng sẽ
được bóc trần, nhưng thà rằng họ cứ
nghĩ là tôi không nhìn thấy gì để
màn kịch chưa hạ, để vai diễn tiếp
tục, để những lời ngọt ngào có chút
man trá, tôi nhận lấy cố giấu cái
nhíu mày như khi ăn quả nho xanh.
PHAN ĐÌNH NGỌC CẨM
12/15/2004
|
|