|
Người ta mỗi người có một nỗi sợ.
Có người sợ chiều cao. Có người sợ
ở trong một phòng kín. Có người sợ
con nhện. Sợ con rắn. Con sâu. Con
bo. Sợ bóng tối. Sợ chỗ đông người.
Sợ chỗ vắng người. Sợ giầu. Sợ nghèo.
Một số [lớn ?] quý vị đàn ông sợ
vợ. Có ông cãi chầy cãi cối là
không thích nhìn vợ chảy nước mắt nên
không muốn cãi tay đôi với vợ, nể
vợ chút xíu chứ làm gì mà phải sợ.
Có người vỗ ngực như anh hùng hảo
hớn, “vợ tui tui sợ, chẳng lẽ tui
phải sợ vợ ông hàng xóm.” Nghe cũng
có lý. Tôi xin thú thật là tôi
cũng có một nỗi sợ. Sợ ghê lắm.
Tôi sợ khi đi nhậu gặp một ông
da vàng, mũi tẹt, vỗ vai, nhừa nhựa
nói, “me, me no say& zô, anh hai,
Look me, no say, Zô đi anh hai.”
Nghe thế, tôi không dám cười. Sợ ông
ý say rồi đục mình một đấm & bèn
giả say phát ngôn theo:
“OK, I know&. No Star Where.”
PHẠM CHUNG
12/2004
|