|
Em Hà Nội dấu nỗi buồn phố Cổ
Ngậm ngùi thương, qua mất tuổi xuân th́
Ngày hai buổi, em lầm lũi cô đơn
đi / về phố chật (thương đâu đây dấu
chân người t́nh đă mất). Những con đường.
Viên gạch. Gốc cây. Rănh nước. Những mái
ngói rêu phong. Thời gian in dấu trăm
năm. Ngày hai buổi, em hững hờ soi
bóng nước hồ Gươm. C̣n đâu kiếm xưa
dựng nước? Dưới những ḷng đường ngàn năm
dấu tích tàn phai. Em Hà Nội dấu
nỗi buồn thiên cổ. Triều đại phế, hưng.
Một thoáng sơn hà.
@
PHẠM CHUNG
12/2004
|