MỘT NGÀY ĐÓNG-CỬA
Phạm Chung



Buổi sáng chở vợ đến sở, chở
con đến trường, về đến nhà là
đúng boong 8 giờ sáng. Mở máy
điện toán, remote login vào

sở. Mở outlook đọc điện thư.
Chời đất sao mà nhiều việc thế
này! Định xuống nhà pha cốc trà
để uống cho tỉnh ngủ, và mở

trang báo mục thể thao xem đội
bóng của trường Michigan thắng
hay thua. Thôi th́ bắt đầu làm
việc cho xong, đợi trưa đọc báo

cũng có-chết-ông-hàng-xóm đâu!
Thời buổi “siêu xa lộ điện toán”
thật là tiện lợi, chẳng cần phải
vào sở ngồi 8 tiếng một ngày,

chẳng cần meeting này nọ, cần
ǵ th́ lọ mọ gơ cái điện
thư, bấm gởi đi là xong ngay.
Đôi khi liên lạc cả với một

chị Ấn Độ ở măi phía bên
kia quả đất. Thời buổi “siêu xa
lộ điện toán” bao nhiêu việc làm
về kỹ thuật đều gởi đi Ấn

Độ, Pakistan, Trung Âu. Đúng
boong 8 giờ sáng (giờ địa phương)
mọi người bắt đầu remote login,
đọc điện thư xem có project

nào cần gấp. Thật là tiện lợi,
tự do đi/đứng/nằm/ngồi/ăn/
ngủ, chẳng ai thắc mắc ḍm ngó.
Nhưng đôi lúc nghĩ tới nghĩ lui

cả một ngày — đóng-cửa làm việc
với máy điện toán tự nhiên thèm
nghe thấy tiếng người, thèm nh́n thấy
nụ cười của một người có thật.

Mỹ đen, Mỹ trắng, Mễ, Ấn Đô,
Tầu, Việt Nam, ai cũng được (miễn
là) không phải là cái máy điện
toán là nhất trên đời này rồi.

Phía ngoài cửa sổ nắng vàng hơn,
có tiếng chim hót, có con bươm
bướm trắng đậu/bay trên nhánh hồng.
Dường như là mùa thu đă về.

“bíp bíp” You got mail! Úi giời!

PHẠM CHUNG
(9/2004)


Home