|
Thật sự có những điều mình muốn nói
nhưng không thể nói được, hoặc những điều
nói được lại không muốn nói. Có khi
những lời muốn nói thì bị cấm nói
hoặc khi không bị cấm nói nhưng không
nói lên được những điều không nên nói
bởi thế cho nên ở những xứ độc
tài luôn luôn có hai hạng người: người
luôn luôn nói những điều không nên nói
và những người không nói những điều nên
nói. Cũng như những điều đáng viết thì
lại không viết mà những điều chẳng cần
viết thì lại viết như bài thơ tân
hình thức này. Ai mà cố đọc cái
bài thơ này chắn chắn sẽ la toáng
lên: thơ kiểu này thì viết làm chi,
cứ im FATHER cái miệng đi cho
người ta nhờ!
@
PHẠM CHUNG
8/2005
|