Tim lỗi nhịp, tay xoa nhầm chỗ rốn. Cánh chuồn kim, tuổi dại đã chìm sâu. Chốn quê nhà, nơi
chôn nhau khuất bóng. Ngày, qua ngày cuống rốn ngậm ngùi đau.
PHẠM CHUNG (3/2005)
Home