|
Nghe chuyện kể có người luôn luôn
mang theo ḿnh một con ruồi khô
đi ăn phở. Khi ăn gần xong
th́ bỏ con ruồi vào bát phở,
đập bàn la toáng lên, “ông/bà/
cô [tuỳ trường hợp] chủ ơi! có
con ruồi trong bát phở của tôi,
nấu ăn ǵ mà kỳ cục vậy!!!“
Đôi khi anh chàng được hiệu phở
tặng cho một tô đặc biệt ăn
thêm. Đôi khi được tặng một ly
cà phê sữa đá, không tính tiền .
Thời buổi văn minh vi tính này
có nhiều người thả Bọ [virus]
lên mạng [Trojan, LovGate &]
Bọ vào hộp thơ, gởi thơ chứa
bệnh đi lung tung cho mọi người
quen. Người nhận thơ vô t́nh bấm
vào là “bỏ mạng sa tràng”. Cái
máy vi tính bị ôm — đầu — máu
bọ phá banh thây. Ngày mùa bọ
thơ đến hàng trăm, ngồi đốt thơ
[delete] mệt nghỉ. Chán ơi là
chán. Đă lâu rồi em không E-
mail cho tôi. Mỗi ngày nh́n hộp
thơ trống không, buồn — như - chấu –
cắn. Đến mùa bọ, thơ em đến
dài dài, ḷng vui nhưng không dám
mở đọc thơ sợ chết — không — toàn –
thây. Cũng muốn theo người đập bàn
mà la lên rằng, “có con ruồi
trong email của em “may ra
em cũng tặng không cho tôi thêm
một bức thư t́nh khác. Ai đọc
thơ tưởng ḿnh là người trong
cuộc th́ email cho tôi ở
tôi@mátgiây.com
PHẠM CHUNG
12/09/2004
|