|
Khi một người đang tuyệt vọng,
hay bị “tiến thoái lưỡng nan”,
họ thường mong thấy “ánh sáng
cuối đường hầm” để hy vọng
qua khỏi đường hầm đen tối
và thấy ánh sáng hy vọng
trước mặt để yêu đời hơn.
Nhưng những người ở Luân Đôn
đang di chuyển bằng xe điện
dưới đường hầm th́ ánh sáng
lóe lên và những tiếng nổ
rung chuyển dưới hầm. Tiếng la.
Tiếng khóc. C̣i xe cứu thương.
C̣i xe cảnh sát. Những thây
người vung văi, người bị thương
rên rỉ. Ánh sáng cuối đường
hầm là ánh sáng của thần
Chết. Người ta nhân danh công
bằng, bác ái. Nhân danh giải
phóng. Tự do. Dân chủ. Nhân
danh đấng tối cao để đem
bom, đạn đổ lên đầu người
dân vô tội. Tại sao không
đem chôn hết ḿn claymore,
bom nổ chậm. Hỏa tiễn. Bom
hạnh nhân. Lựu đạn. Đem chôn
ḷng thù hận. Đố kỵ Tự
cao tự đại dưới hầm tối
và thắp lên những ngọn nến
cho sáng lên ḷng vị tha,
yêu thương giữa người-và-người,
sắc da đen-trắng-vàng-đỏ .
PHẠM CHUNG
(7/2005)
|