|
Hồn tôi có mùa đông trong xương,
trong ngực tối, những môi cười chết
đă từ lâu, im lặng rơi xuống
khô khỏng trong hư không tái nhợt
của sớm mai. Tôi không chọn lựa
nhưng hồn tôi hiện hữu mỏi mệt
với chính những giấc mơ sắc độ
hư hại. Có phải nó đă khuất
phục, không kháng cự. T́nh yêu quất
roi lên sự bí ẩn và hoang
dă. Tại sao số mệnh đă buộc
hồn tôi chịu cảnh lần khân, xoay
vần, cách phân những hạnh phúc nhân
gian. Có lẽ phải cần xếp lại
hồn tôi lớn thẳng, từ một mặt
phẳng không vết rạn nứt, buông rơi
thời khắc hắt hiu cho tái sinh
niềm hy vọng mới.
NGUYỄN TUYẾT TRINH
04/14/2005
|