|
Những buổi chiều như nhau
Tự chúng đă mang sẵn
nỗi nhớ thương không lối
thóat. Con chim hót khàn
bên bóng tối đổ ụp
xuống. Tất cả anh hiện
diện. Khuôn mặt người t́nh
nặng nề, không thể thuần
hóa, gợi lại khuôn mặt
những người đàn ông của
Rodin. Khoảnh khắc này tôi
không biết phải làm ǵ
trong thế giới của tôi.
Phiêu lưu theo những cảm
giác mê hoặc, không chút
hoài nghi, giữ im lặng
lùi xa t́nh yêu hỗn
độn không thể nào thay
đổi. Đâu c̣n chuyện hy
vọng giữ nguyên sự b́nh
yên không rơi thành từng
miếng.
NGUYỄN TUYẾT TRINH
04/25/2005
|