|
Có những ngày tĩnh lặng yên ắng
bỏ quên nỗi buồn ṃn mỏi băn
khoăn để tận hưởng không gian mượt
mà thanh tân im sững lâng lâng.
Có những ngày yêu dấu đưa về
giấc mơ màu sặc sỡ nhạy cảm
xanh lơ, ư tưởng cầu vồng mênh
mông rực rỡ. Có khuôn mặt anh
tái hiện trong chiều sâu kư ức
du hành theo cảm xúc dào dạt
ràn rạt thương yêụ. Một cơi t́nh
bắt nguồn từ khát vọng sâu kín
chuyển dịch với thời gian hiện diện
dai dẳng... để có những ngày như
hôm nay tôi tự hỏi ḿnh đang
ở vị trí nào trong đời anh.
NGUYỄN TUYẾT TRINH
11/29/2004
|