|
đến không thể tưởng được, không nhìn
thấu, trồi lên từ đâu đó đào
sâu những mộ địa khắc nghiệt càn
quét những linh hồn không mỏi mệt.
Vì đâu biển mất đi màu xanh
tươi khiêm nhường, hung hăng lùng sục
những sinh linh. Chúng ta là những
người căng thẳng tranh đấu với vuốt
sắc của nỗi đau, hy vọng sống
còn khi biển hát bài ca đen,
ru ngủ những cái chết vàng vọt,
phân xẻ mãnh liệt sự sống và
cái chết. Những thương xót kém cỏi
chật hẹp mỏng manh của chúng ta
không đủ trùm lên màu tang tóc
đang rơi xuống trần thế. Ai là
người có nguồn năng lực, chuyển hóa
cầm giữ nỗi đau bất biến dưới
vòm trời này...
NGUYỄN TUYẾT TRINH
12/30/2004
|