|
Bầu trời chỉ vừa đúng
một khung cửa một mét
nhân một mét hai nắng
buổi sáng và cũng chừng
đó mét vuông cho gió
buổi chiều trưa thì thành
một cái lò nướng trong
nắng hướng tây, từ khi
có dịch cúm gà không
còn nghe tiếng gà gáy
mỗi sớm từ phía nhà
tù vọng sang, cả tiếng
con khướu dưới sân nhà
-- nó đã bị nộp cho
thú y -- chỉ còn cái
mảng cựa quậy nhất là
tàng lá cây đổ vào
vách nhà bên làm động
đậy cái nhìn chay tịnh
... rồi tiếng nhạc quen quen
từ phòng đứa con trai
... rồi tiếng chân chồng tôi
bước vào phòng mỗi trưa
mỗi tối... riết rồi tôi
chỉ còn là cái tai
nghe ngóng tiếng động
và
chờ
có lúc mỏi muốn
gõ vào đâu đó một
tiếng kêu... cơn bệnh như
một nhà tù nhỏ, giấc
mơ tôi là đôi cánh
-- Cánh của chim cánh cụt .
NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH
12/16/2004
|