|
Những người con gái chợt khóc như
một sự tình cờ của một ngày
gặp gỡ nơi xa và thở than
thân phận, những người mẹ nói về
chiến tranh và thở than thân phận
con cái chúng ta hôm nay đã
thường sống bên cạnh những phi lý
làm nên của cải cuộc đời này.
ở đó khi nhìn về con đường
loạn ly mà nhiều người lần lượt
đi qua tôi vẫn còn ngẩn ngơ
giữa hàng rào tình cảm chúng ta
vẫn ôm trong tay nổi buồn phiền
hình như những hy vọng sà xuống
hình như những lời thơ cô đơn
mà nhiều người lần lượt đi qua
đã ký thác cho tôi ở đó
hình như trong lòng chúng ta lớn
lên nổi lo âu về mai sau.
Chúng ta thường thì thầm với nhau
như khuôn mặt bạn bè thân yêu
những người con trai nói về tình
yêu trong mùa bom đạn, những người
con gái trù tính tương lai như
hỏa châu buồn chợt tắt chợt tan.
Đã cho tôi hơi thở nhiệm màu
với tình yêu thiêng liêng nhỏ bé.
Chúng ta thường thắp sáng niềm tin
bởi trong lòng những điều vô nghĩa
như trái khói làm sa mù cuộc
sống. Con đường là đường mình đi
nhận đón ngày tháng trên cao và
sức sống sẽ đưa vào lịch sử.
Khi không còn đi trên đời,tôi
nhắn nhủ đến thế hệ con cháu
hãy gói giùm tôi tro vàng của
thời gian ở bất cứ nơi nao
tôi nhắn nhủ đến thế hệ con
cháu hãy gói giùm tôi lịch sử
vàng trên vùng vừa mới lập cư.
Để dành thân thiện cho mai sau.
NGUYỄN LƯƠNG BA
05/30/2005
|