CHÂN DUNG BIỆN CHỨNG NGƯỜI TÌNH
Nguyễn Hữu Viện

Chân Dung Biện Chứng Người Tình
Giọng Đọc: Trường Khanh





Đôi môi em, trên mùa hạ cháy bỏng,
dưới mùa đông lạnh cóng, nụ hôn anh
mơn trớn khép vỡ đôi bờ vết thương
trên-dưới. Dòng dung nham núi lửa cuộn


CHÂN DUNG BIỆN CHỨNG NGƯỜI TÌNH


trôi băng... Đôi má em, bên trái là
vật chất, bên phải phản vật chất, bàn
tay anh vuốt ve đôi bờ trái-phải.
Cơn biến động vũ trụ chợt bùng nổ

tung, tình yêu đôi ta thành triệu triệu
vì siêu sao lân tinh bé bỏng, dệt
thành dải thiên hà, làm gương soi cho
con cháu chúng mình mai sau. Có vậy

CHÂN DUNG BIỆN CHỨNG NGƯỜI TÌNH

phải không em? Đôi thái dương em, bên
trái mang cánh buồm viễn xứ, lướt nhanh
trên đại dương tự do lồng lộng gió,
bên phải mang xiềng xích sà lim sơ

cứng, trong ngục tù cô đọng sự Chết
vô tâm. Mái tóc muối tiêu anh xõa
xuống, ôm hôn đôi thái dương em. Lưỡi
dao máy chém ngọt nhẹ rơi, hai mái

đầu yêu nhau lăn nhanh điệu buồn trần-
quý-cáp. Vẫn đọc câu Kiều gọi nhắc
Lavoisier ... tên đao thủ phủ ăn
năn sám hối đổi nghề ... Trong đêm tối

nhục mất nước ánh sao Bắc Đẩu phan-
châu-trinh. Hai mái đầu yêu nhau lăn
nhanh điệu buồn danton hùng biện bất
bình, trong mắt bão Cách mạng Pháp. Đôi

CHÂN DUNG BIỆN CHỨNG NGƯỜI TÌNH

mắt em, con mắt trái mang nhẹ bình
minh lên, con mắt phải mang nặng hoàng
hôn xuống. Ôi đôi mắt mang tính âm
dương. Nước mắt nụ cười. Tình yêu Chiến

tranh. Sống chết. Hòa lẫn thiên thần và
ác quỉ. Anh cho đôi mắt anh, hôn
chạm nhẹ đôi mắt em Trái-Phải hòa
hợp biện chứng với nhau trong nhiệm mầu

Chẵn-Lẻ. Đôi mắt em, con mắt trái
mang nhẹ bình minh lên, con mắt phải
mang nặng hoàng hôn xuống. Ôi đôi mắt
mang tính âm dương. Nước mắt nụ cười.

Tình yêu. Chiến tranh. Sống chết Hòa lẫn
thiên thần và ác quỉ. Anh cho đôi
mắt anh hôn chạm nhẹ đôi mắt em.
Trái-Phải hòa hợp biện chứng với nhau

CHÂN DUNG BIỆN CHỨNG NGƯỜI TÌNH

trong nhiệm mầu Chẵn-Lẻ. Bảo tồn năng
lượng sống... của những kẻ mẫn thời. Thời
gian bỗng chốc ngập ngừng trôi, chẳng còn
phân biệt đêm ngày âm dương. Chẳng còn

phân biệt bóng tối và ánh sáng. Anh
em mình bước vào cõi môi trường liên
tục, vô cùng vô tận vô thủy vô
chung. Có vậy phải không em? Đôi tai

em, bên trái mang loa thiên lệnh sứ
Maiakovski, gân guốc hừng hực
chuyển dòng thơ cuồn cuộn đỏ lạ kỳ.
Nét cọ hiện thực xã hội... như hai

phát đạn tự sát bắn vào đầu mình,
bên phải mang cánh chim bồ câu trắng,
chẳng mang mầu siêu thực Picasso,
chúi mỏ cúi đầu suy tư trầm lặng.

CHÂN DUNG BIỆN CHỨNG NGƯỜI TÌNH

Hòa bình ơi vầng tang trắng khăn sô,
như hai phát đạn tự sát bắn vào
đầu mình, bên phải mang cánh chim bồ
câu trắng, chẳng mang mầu siêu thực

Picasso, chúi mỏ cúi đầu suy
tư trầm lặng. Hòa bình ơi vầng tang
trắng khăn sô. Anh khe khẽ vuốt đôi
tai em, bỗng nghe trong em trong anh

tan vỡ... Khúc giao hưởng dở dang dang
dở Beethoven trầm trầm bay bổng,
cho mùa xuân tràn ngập hoa hồng. Có
vậy phải không em? Đôi tay em, cánh

tay phải cuồng nộ tàn phá như Hitler
thịnh nộ hùng biện hét trước hàng hàng
lớp lớp quân đoàn. Đâu còn hồn nhiên
như chàng ứng viên hai lần thi hỏng

vào trường Mỹ thuật Kinh thành Viên (Wien).
Cánh tay phải ân cần xây dựng như
Roosevelt cứu vớt khủng hoảng kinh
tế bằng chính sách New Deal. Anh đam

mê lao vào đôi tay phá-xây, mới
cảm thấy sức nóng thiêu đốt của gió
bão Mặt trời và sức lạnh cô băng
đơn côi của vệt sáng đuôi sao Chổi,

mới cảm nhận sức mạnh hải triều dâng
lên, cuốn trôi phăng em bờ đá trắng,
để nghe em nửa người nửa cá tự
tình trầm lặng, như ngàn năm biển vỗ

về bờ cát trắng pha lê, như nàng
ngư nhân xin giữ trọn lời thề. Bên
phố biển muôn thuở chờ chàng ngư phủ.
Biển tình cuồng điên dậy biển nhớ sa

mù. Có vậy phải không em? Đôi bờ
mi em, bờ mi trái bất bạo động
bao dung, mang hình Thánh Gandhi cùng
chân trời viễn mộng. Những phát súng của

kẻ cuồng tín ... Hằng Hà đồng vọng huyền
thoại một dòng sông. Hằng Hà đồng vọng
huyền thoại một dòng sông. Bờ mi phải
bạo động phản kháng, mang hình Che ngôi

CHÂN DUNG BIỆN CHỨNG NGƯỜI TÌNH

sao trên mũ nồi đen, biểu tượng hiện
thân đấu tranh kháng chiến trường kỳ. Hồng
trường tung bay trên sóng hồng cờ đỏ.
Anh hôn nhẹ trên đôi bờ mi em,

chợt dải ngân hà biến thành lỗ hun
hút đen, phi thời gian phản không gian.
Đôi mắt em thu hút những vì sao
lẻ đơn côi, để tưởng nhớ những hạt

bụi tình yêu lãng quên của bao cặp
tình nhân. Từ thuở có loài người, đã
đang và sẽ ghi dấu ấn hồng son
để lại cô đọng trong mỗi vì sao

chép tình sử mỗi cặp tình nhân bằng
ánh sáng phác nét hồng sử ân cần
trang trọng. Bờ mi phải bạo động phản
kháng, mang hình Che ngôi sao trên mũ

CHÂN DUNG BIỆN CHỨNG NGƯỜI TÌNH

nồi đen, biểu tượng hiện thân đấu tranh
kháng chiến trường kỳ. Hồng trường tung bay
trên sóng hồng cờ đỏ, Anh hôn nhẹ
trên đôi bờ mi em, chợt dải ngân

hà biến thành lỗ hun hút đen, phi
thời gian phản không gian. Đôi mắt em
thu hút những vì sao lẻ đơn côi,
để tưởng nhớ những hạt bụi tình yêu

lãng quên của bao cặp tình nhân. Từ
thuở có loài người, đã đang và sẽ
ghi dấu ấn hồng son để lại cô
đọng trong mỗi vì sao chép tình sử

mỗi cặp tình nhân, bằng ánh sáng phác
nét hồng sử ân cần trang trọng, như
chuyện tình em với anh kể từ hôm
nay và mãi mãi về sau. Có vậy

phải không em? Đôi vú em, khối bên
trái là hỏa diệm sơn, hoạt động triền
miên hằng hà thiên kỷ. Dòng sữa nguyên
khai nuôi chí lớn đàn con, nhóm lên

rừng thiêng nhóm xuống biển ngát. Tình yêu
núi sông dào dạt, bản trường ca hoành
tráng bi hùng. Khối bên phải là hải
băng sơn, kết liễu một chuyện tình viễn

dương Titanic. Trong chuyến viễn du
vượt Đại tây dương, nàng sống sót thành
lão bà ... vẫn còn âm vang tiếng sét
ái tình đâu đó ... kể chuyện tình biển

cả xa xưa muôn năm cũ ... kể chuyện
tình biển cả xa xưa muôn năm cũ ...
chàng mất tích trong đáy hải vực sâu ...
sau ván bài thắng cuộc ... chỉ mua đủ

CHÂN DUNG BIỆN CHỨNG NGƯỜI TÌNH

chiếc vé tàu viễn hành định mệnh. Khi
anh đặt nụ hôn đầu mùa thanh xuân
giữa hai hỏa-băng sơn ... đôi vú em
chấn động hỏa-băng, cuốn mất hút thân

xác anh vào em, thành một khối cẩm
thạch trinh nguyên thời trống đồng khuyết sử.
Ngày sau dân gian còn mãi lưu truyền
có một tình yêu dương nguyên âm chẵn

lẻ như chuyện tình của em và anh
đó nghe ... Có vậy phải không em? Đôi
vai em, bên phải gánh gồng mưa nắng
gian truân, giúp chồng nuôi con một thời

ly loạn. Bên trái tải đạn đường ra
mặt trận giáp mặt đối thù. Ôi thương
bên này và nhớ ở bên kia. Hỡi
đôi vai gầy guộc bền vững như Trường

Sơn giữ nước, để đâu có ai ngờ
sau Hòa Bình lập lại, chúng lật lừa
bội phản, loài dạ thú lòng lang. Hai
bàn tay anh đặt trên đôi vai em,

tình thương yêu quyện lấy đôi ta mãi
mãi bên nhau, có Quê Hương nhiệm mầu
làm chứng. Mùa hôn phối tiếng nhạc chúc
mừng, bánh dầy bánh trưng như Đất với

Nước, vui mừng lệ khẽ vỡ rưng rưng

NGUYỄN HỮU VIỆN

http://www.hanoiparis.com
L’ile de Ré 03 Mai 2002


Home