|
Có những bức thư muốn viết rồi
thôi không viết nữa, có những bức
thư muốn gửi rồi thôi không gửi
nữa, có những bức thư muốn viết
nhưng chẳng biết viết thế nào bởi
chẳng biết viết cho ai nên mặc
dù rất muốn viết cũng đành thôi
không viết nữa, những bức thư dài
và những bức thư ngắn, có những
bức thư dài cả vài trăm trang
được ghi cả vào sách kỷ lục
thế giới, nhưng lại cũng có cả
những bức thư rất ngắn, ngắn đến
chỉ gồm một dấu hỏi (?),một dấu
than (!),nhưng biết viết những dấu hỏi,
dấu than này cho ai, có những
bức thư chỉ hai câu, ba câu,
thậm chí cả những bức thư chỉ
gồm một câu, nhưng biết viết một
câu, hai câu, ba câu này cho
ai, có những bức thư được ướp
nước hoa, có những bức thư được
viết trên giấy hồng, có những bức
thư được chờ đợi, được đọc đi
đọc lại cả trăm ngh́n lần nhưng
cũng có những bức thư chẳng được
ai đọc, có những bức thư viết
vội lại có những bức thư rề
rà viết thật lâu, có những bức
thư rất dài nhưng chẳng nói được
điều ǵ, nhưng lại có những bức
thư chỉ gồm một hai kư hiệu
mà nói được rất nhiều điều, có
những bức thư là tài sản vô
giá của toàn nhân loại nhưng lại
có những bức thư chưa xem đă
có thể vất ngay vào sọt rác,
có những bức thư mang đầy chết
chóc nhưng cũng có những bức thư
mang sự sống, hạnh phúc và t́nh
yêu, có những bức thư của quỷ
sa tăng nhưng cũng có những bức
thư của những vị thánh..., phân vân
ngồi trước những bức thư muốn viết
mà không biết viết cho ai, muốn
gửi mà không biết gửi cho ai,
những bức thư muốn gửi có thể
gửi đi ngay lập tức bằng những
cái nhấn chuột, nhưng cũng có thể
xóa đi ngay lập tức cũng bằng
những cái nhấn chuột, phân vân ngồi
hàng giờ trước những bức thư muốn
gửi và không muốn gửi, muốn viết
và không muốn viết như phân vân
trước một kiệt tác (dù cho một
người hay cho nhân loại) hay trước
một tờ giấy lộn, mà hay sao
đoạn cuối của bức thư nào người
ta cũng thích viết kèm theo ḍng
chữ: thư bất tận ngôn. Vâng! Thư
bất tận ngôn...
@
NGUYỄN HOÀI PHƯƠNG
|