|
Tặng giọng đọc TLT...
Con người ấy nhiều khi cũng thấy
xúc động khi có ai đó gọi
gã là thi sỹ. Song, có là
thi sỹ hay chẳng là thi sỹ
thì gã cũng chẳng để ý... Chỉ
biết rằng mỗi bài thơ là mỗi
tia chớp mỏng manh vụt hiện qua
tâm hồn gã để gã cố gắng
ghi lại được chút nào hay chút
ấy, để rồi ngay sau đó gã
lập tức trở về nguyên trạng là
chiếc bình trong suốt để mọi tia
sáng hữu hình hoặc vô hình đều
có thể qua lại một cách dễ
dàng, nguyên trạng là chiếc bình trống
rỗng, thăm thẳm (tới vô cùng, vô
cực, vô hạn), để rồi bất chợt
một giây lát nào đó thật may
mắn, gã lại chợt ghi được một
tia chớp mỏng manh vụt hiện trong
tâm khảm gã trước khi nó mãi
mãi mất hút, để rồi từ một
nơi nào đó xa thẳm lại có
người âu yếm nhắc tên gã như
nhắc một thi sỹ, để rồi dẫu
vẫn chẳng để ý là có là
thi sỹ hay chẳng là thi sỹ
thì gã vẫn cứ cảm thấy như
một con người được sống trong bội
phần hạnh phúc.
NGUYỄN HOÀI PHƯƠNG
08/23/2005
|