|
Nóng và lạnh và nói chung là
thời tiết đã trở thành cái cớ
để làm biếng từ thời nào, chẳng
ai biết, khi này thì bảo nóng
quá, nóng thế này thì làm được
cái gì, đến khi khác thì lại
bảo lạnh quá, lạnh thế này thì
làm được cái gì, cứ như thế,
cả nóng và cả lạnh, cả mưa
và cả nắng, cả gió và cả
bão, và nói chung, vân vân vân
vân và vân vân, bao nhiêu yếu
tố tác động để rút cục là
vẫn chẳng làm được cái gì, thì
đấy, khi thì bảo, để tôi yên,
để tôi xem gió như thế nào,
hình như gió ở đây khác gió
ở quê mình, khi thì lại bảo,
để tôi yên để tôi xem cơn
bão này một tí, lâu lắm rồi
không có bão, cứ như thế, trông
trời, trông đất, trông mây, trông mưa,
trông nắng, trông ngày, trông đêm, rồi
trông nguyệt thực, trông nhật thực, chờ
cả mấy năm, có khi là chờ
cả mấy chục năm, chẳng làm được
cái gì để thấy một lần nhật
thực, một lần nguyệt thực chỉ năm
phút bảy phút, riết rồi chờ cả
bão từ, cả sóng thần, cả động
đất, cả chiến tranh, cả đói kém,
cả khủng hoảng ở nơi này nơi
khác..., trời đất ơi, thế giới hỗn
loạn thế này thì thử hỏi còn
có ai có thể làm gì được,
lại còn vẫn thạch nữa, hôm qua
ti vi dành cả mấy giờ đồng
hồ tường thuật hành trình của một
vẫn thạch đường kính vài chục cây
số sát sạt trái đất, lạy chúa,
nó chỉ cần bay lệch đi một
tí thì chỉ trong giây lát tất
cả đã trở thành tro bụi, bài
thơ này được làm vào lúc rạng
sáng, lúc không biết vì lý do
gì mà cái ti vi tắt bụp,
tắt bật xoay vặn thế nào cũng
không lên được hình, mà nó là
một cái ti vi mới hẳn hoi,
của một hãng nổi tiếng và hãy
còn đang trong thời gian bảo hành,
cái ti vi ấm đầu, tắt bụp
giữa lúc đang có bản tin về
nạn châu chấu khủng khiếp ở một
nơi nào đó chưa kịp nghe, sợ
thật, cứ dồn dập, hết nạn này
đến nạn khác như thế này thì
còn làm gì đươc.
NGUYỄN HOÀI PHƯƠNG
|
|