|
Tặng T...
Quê mình có con sông thật dài
với những cây cầu duyên dáng mang
những cái tên vừa nôm vừa tự,
đang cầu Nhất cầu Nhì lại đến
cầu Ba cầu Tư rồi cầu Năm
cầu Sáu, có cầu Đông cong cong
như một nét mày, có cầu Ngói
một thời đi vào lịch sử, có
những bến đá, bến gạch cho mẹ
rửa chân, cho chị cho em lấy
nước, cho bon trẻ con ngụp lội
sớm chiều, có những mặt hồ rộng
mênh mông, những con đường quanh co
uốn khúc dưới những lũy tre bốn
mùa xanh ngắt. Quê mình có chùa
Lương, chùa Trung, chùa Hạ, có nhà
thờ Phạm Vị, nhà thờ Đông Biên
và rất nhiều những mái đền mái
đình lớn nhỏ nên đêm ngày rộn
tiếng chuông ngân. Quê mình có nghề
canh cửi nên đi đến đâu cũng
nghe lách cách tiếng thoi đưa, tiếng
xa quay rào rào, tiếng đạp vải
bì bõm. Quê mình có những triền
đê thoai thoải, những cánh đồng rộng
mênh mông để những chiều hè chiều
thu như thế này bọn trẻ con
mặc sức mà thả diều hay bắt
chim, bắt bướm. Quê mình có những
ông đồ gàn và không gàn (viết
vậy để bạn cười một tí), có
nhiều người làm thơ, nhiều người kể
chuyện rất hay... Bạn thấy đấy, nói
chung quê mình rất đẹp, thi vị
chẳng kém bất kỳ một miền quê
nào khác của đất nước mình. Và
cũng như những miền quê khác ấy,
những con người quê mình giờ này
cũng bôn ba, lang thang phiêu bạt
khắp nơi để rồi đến một lúc
nào đó mình chợt nhận thấy là
đi đến đâu cũng thấy người quê
mình cả...
@
NGUYỄN HOÀI PHƯƠNG
|