|
đêm nao, đêm nào đến đêm qua,
đêm nay, đến đêm mai, đêm kia,
đến muôn muôn đêm sau, đêm nào
tôi cũng gọi, cũng thì thào, thì
thào chảy đi sông ơi, chảy đi
sông ơi... Ví dù tôi chẳng gọi
chảy đi sông ơi (thực sự, tôi
đâu có phải là Đức Chúa Trời
mà phán cái gì được cái ấy)
thì sông Hồng cũng vẫn cứ chảy
như từ bao đời nay đã vẫn
cứ chảy và muôn muôn đời sau
vẫn cứ hãy còn chảy. Nhưng sông
Hồng, như người tình, như người yêu
thương thủy chung của tôi vẫn chảy
hoài, chảy ngày chảy đêm là vì
tôi và cho tôi. Vì tôi những
đêm như đêm nay, cho tôi những
ngày như ngày nao được nằm bên
sông và say sưa với nắng với
gió và say sưa với trăng với
nước... Phù sa sông Hồng nuôi lớn
tôi, tiếng sóng sông Hồng vỗ về
tôi, trăng gió Sông Hồng mơn trớn
tôi và nắng sông Hồng làm tôi
thêm rắn rỏi. Sông Hồng vẫn chảy
hoài, chảy hoài vì tôi và cho
tôi, cho tôi ngày nào cũng như
ngày nay, đêm nào cũng như đêm
nay được nằm bên sông và say
sưa. Chảy mãi đi sông ơi, chảy
mãi đi sông ơi, chảy mãi đi,
chảy mãi đi, chảy đi sông ơi,
chảy đi sông ơi..., thì thào tôi
gọi sông cả những ngày, những đêm
xa lắc xa lư cô độc đâu
đó trên những hoang mạc cỗi cằn.
NGUYỄN HOÀI PHƯƠNG
04/21/05
Ghi chú: * - Tên một truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp
|