BÀI THƠ CA NGỢI
BẢN LĨNH CỦA LOÀI NHAI LẠI
Nguyễn Hoài Phương



Chiều về thì trâu bò cũng về,
từ đồng gần, đồng xa, từ núi
cao, núi thấp hay từ dưới thung,
dưới lũng, từ bờ sông, từ triền

đê, từ các gò đống, từ bìa
rừng hay từ tít rừng sâu, từ
bờ ao, bờ chuôm, bờ đầm, bờ
đìa, bờ kênh, bờ rạch, bờ hố

bom, hố vôi, bờ thùng, bờ đấu
hay từ ven những con đường lớn
đường nhỏ..., và nói chung là từ
khắp nơi, trâu với bò, bò với

trâu đủng đỉnh con sau theo con
trước, nối đuôi nhau về làng, chẳng
việc gì mà phải nhanh chóng, chẳng
việc gì mà phải gấp gáp, chẳng

việc gì mà phải hấp ta hấp
tấp, trâu bò bao giờ cũng thủng
thẳng, thậm chí còn thủng thà thủng
thẳng hay túc tắc, thậm chí là

túc ta túc tắc... ngựa đi nhanh
ngựa cũng về nhà, voi là đà
voi cũng tới nơi, chẳng phải ngựa
nên trâu bò cũng chẳng phải nhanh,

tất nhiên rồi, nhưng chẳng phải voi
sao trâu bò còn là đà hơn
cả voi thì cũng là điều chẳng
có gì cần phải thắc mắc, cũng

như việc cứ đêm đến hoặc cứ
lúc nào rỗi rãi thì trâu bò
lại ợ thức ăn trong dạ dày
ra nhai lại rồi trở thành những

nhân vật tiên phong của trường phái
nhai lại, trở thành giáo chủ của
giáo phái nhai lại cũng chẳng có
gì cần phải thắc mắc, cũng chẳng

có gì đáng ngạc nhiên.

NGUYỄN HOÀI PHƯƠNG
07262004


Home