|
mờ mờ xanh, nâu, trắng, tím và
tím sậm, phơn phớt hồng, đỏ, hoa
cà, ô liu, boocđô... những ngọn
núi muôn mầu muôn vẻ, đen xì
bủa vây xung quanh anh như những
chiếc răng khổng lồ của một cái
cưa cũng khổng lồ quá cỡ thợ
mộc từ bình minh tới tối mịt,
từ ngày này sang ngày khác, tháng
này sang tháng khác, năm này sang
năm khác, thế kỷ này sang thế
kỷ khác, đầy rác rưởi và đồ
phế thải, những ngọn núi thách thức
anh, đầy cạm bẫy, đầy chông gai
và đầy những hang những hầm sâu
thăm thẳm, những ngọn núi đầy yêu
tinh gớm ghiếc, con trợn mắt, con
nhe nanh, hống hách, con há mồm,
con lè lưỡi chỉ đợi liếm vào
mặt anh, những ngọn núi cũ rích,
ngọn nào cũng đã có người cắm
cờ sở hữu, những người đại diện
cho tổ chức, cho hội đoàn và
cho cả quốc gia... những ngọn núi
hiên ngang vững chãi từ đời này
sang đời khác, từ hôm qua, hôm
nay cho đến mãi mãi ngày mai,
những ngọn núi dòm dòm nhìn anh
bảo anh đừng bao giờ bén mảng
đến gần, bảo anh đừng bao giờ
mơ mộng chinh phục, những ngọn núi
đã già và những ngọn núi còn
trẻ, ngọn nào cũng đầy rêu phong
cổ kính, ngọn nào cũng huyền bí,
khó gần và đáng sợ bỏ mẹ,
những ngọn núi cô độc, run rẩy
và Vô Tích Sự
NGUYỄN CẢNH NGUYÊN
02/02/2005
|
|