|
Tặng các bác gái
mỗi đêm mất ngủ lại có những
nguyên nhân, những lý do hết sức
khác nhau, và nhiều đêm không thủy
triều lên, không trăng mới, không đầu
tháng, giữa tháng, không bia rượu, không
chè cháo, nhiều đêm không cà phê
cà pháo, không no, không đói, không
nhiều chất thịt, chất xơ, (càng không
ít), thuốc lá cũng không, nhiều đêm,
mà ban ngày, hi hi... cãi nhau
với chồng cũng không, càng không cãi
nhau với bạn bè, đồng nghiệp, đồng
hương, đồng khói, láng giềng láng tỏi,
càng không bao giờ cãi nhau với
xếp ta xếp tây, với các cụ
các ông các bà các bác cũng
như các cô các chú các anh
các chị các em các cháu trong
(và cả ngoài) cộng đồng, nói chung
không bất hòa, không làm phật ý
ai cả, cũng không ai đá thúng
đụng nia, không ai vô cớ giận
giữ, không ai mặt nặng mày nhẹ,
không ai hằm hằm hè hè, thiên
hạ ai cũng hướng thiện, cũng tốt...
vậy mà cũng vẫn cứ, mất ngủ
vì những nguyên nhân, những lý do
hết sức vớ vẩn, vì thương hại
thằng bé, thương ông bố, rõ chán,
nhưng mà ví dụ thế, rõ ràng
thằng bé chẳng phải thần đồng thần
vàng thần bạc hay thần sắt thần
thép gì mà ông bố nó cứ
nghĩ rằng nó là thần đồng để
rồi ép nó học đến lồi mắt,
ép nó thuộc ca dao tục ngữ,
ép nó đọc truyện, kể truyện, ép
nó làm toán, làm tính, ép nó
hát, ép nó làm thơ, vẽ vời,
ép nó đóng kịch, đóng vai thần
đồng thần sắt trong khi rõ ràng
là nó chẳng phải thần đồng thần
sắt gì, thương thằng bé vì thật
sự thì nó chỉ nói được mấy
câu ngớ ngẩn vô nghĩa, thật sự
nó chỉ là con rối, là cái
máy, bố nó giật giây thì nó
cử động, mẹ nó bật công tắc
thì nó hát nó nói, mà phải
nói càng giống người lớn, càng giống
ông cụ thì bố nó càng sướng,
thương bố nó cứ ép nó làm
thần đồng trong khi nó chẳng phải
là thần đồng, thương hoài, thương hoài,
thương cả bố nó lẫn nó, thương
nó nhiều hơn thương bố nó rồi
lại thương bố nó nhiều hơn thương
nó, rõ chán, thương mãi, thương mãi,
thành ra thương lung tung, nghĩ ngợi
cũng lung tung, nghĩ bố nó trông
cũng đẹp trai, trí thức nhưng cũng
lẩm cẩm, thì lẩm cảm kiểu trí
thức cũng là lẩm cẩm, nó rồi
chắc cũng giống bố, nghĩ hoài nghĩ
mãi, nghĩ hoài nghĩ mãi, nghĩ suốt
đêm, thành ra suốt đêm mất ngủ.
NGUYỄN CẢNH NGUYÊN
03/17/2005
|
|