|
Có những bàn tay giữ mùa xuân em
theo lời ru của gió, tiếng mặn nồng
rớt trên vạt áo vò nát một tuổi
thơ. Em phủi tay, xem như một lần
vuốt mặt. Anh khâu sợi chỉ cuộc đời
niềm đau em bỏ lại. Túi càn khôn
không đủ rộng để buộc chặt tiếng em
cười. Mươi năm qua rồi ngôn ngữ không
mòn trong hơi thở. Chỉ có anh đuối
sức trên dòng sông chảy ngược. Tìm em.
sân nhà anh còn dấu chân em ngậm
vùng nước động, chẳng còn ai gõ khẽ
một điệu buồn. Mười năm trước có màu
xanh của tóc, mười năm sau cỏ úa
dấu ngậm ngùi. Tôi biết rồi, em đi
chẳng bao giờ trở lại, còn quanh tôi
những tiếng động rất mập mờ. Tiếng guốc
em, trên mặt đường như tiếng mõ khuya
trong miếu đền., Anh lần hạt. Nụ cười
mười năm mục kinh, xiêu tượng. Anh đã
cạo đầu nhưng tóc trắng vẫn còn. Em
hãy để anh gọi tên em một lần
chỉ một lần giấu chỗ xót xa. Để
anh gói lại những mảnh buồn tuổi thơ
bằng đống gạch vụn ngổn ngang dĩ vãng
Có những bàn tay giữ mùa xuân em
ở lại. Có những màu trăng nhợt nhạt
mắt em cười. Ngày mai phiên chợ chiều
đóng cửa, anh một mình kể chuyện trăm
năm. Có em, có anh, có thằng Cuôïi
già đánh rơi nước mắt. Chẳng còn buồn.
LINH VŨ
|