|
thế đấy, thời/ t́nh biết bao bận
đă đổi thay mà rồi anh -- tôi
vẫn loay hoay đóng mở nắp nồi
cơm, để chẳng t́m cũng như đợi
chờ bất cứ điều ǵ; ngoài mặt
nom lúc nào cũng bất cần, trong
ḷng tôi -- anh thực, chỉ trời biết
có lạnh cẳng hay không! ừ, vẫn
biết chẳng hề ǵ, chẳng hề chi,
có hoặc không có nồi cơm chả
bức thiết lắm; anh -- tôi rồi cũng
phải phát nghĩa cử sao đó, đại
loại máng chén cơm đang ăn hay
bê cha nồi cơm đặt ngay giữa
miệng ḿnh; làm như thế gặp nhau
vẫn phải anh anh -- tôi tôi, nói
nói vờ vịt, cười cười quanh quẩn;
cũng chỉ chuyện áo cơm cầm bằng
chết quách cho xong dù thời/ t́nh
bao bận đă đổi thay, thế mà
tôi -- anh rồi vẫn cứ loay hoay
đóng mở nắp nồi cơm; thực, chỉ
trời biết là chẳng t́m cũng như
đợi chờ bất cứ ǵ; vẫn biết
chẳng hề chi, quanh quẩn cũng chỉ
ba chuyện áo cơm thường t́nh mà
xưa nay phải đeo đuổi thiếu điều
ŕnh rập để rồi gặp nhau ngoài
mặt anh anh -- tôi tôi, tỏ thật
thân thiết nói nói vờ vịt, cười
cười, kể cũng như bao chuyện nhỏ
trên đời cho dù thời/ t́nh bao
bận đă đổi thay, cuối cùng th́
tôi -- anh vẫn cứ loay hoay đóng
mở nắp nồi cơm, thế đấỵ
LƯU HY LẠC
Dec 12, 04
|