|
Không một ai bám được vào giấc
mộng em đâu, không một ai cả,
nói em nghe – bây giờ bốn mùa
ở miền nhiệt đới bầy thú đă
thuần chủng đương động t́nh – tôi ăn
em miếng da thịt nồng mùa cá
ươn, chẳng có sự đồng lỏa nào
ngoài hai bờ mông cong thoai thoải
con dốc sau nhà dẫn về biển
bắc, lặng trong mỗi con mắt khép;
tôi biết không một ai bám được
vào giấc em mơ, không ai cả
chỉ bốn mùa nước dâng cùng tiếng
reo vang dục lạc, mùi của hơi
thở ẩm ướt dậy những cơn mưa
xuân đầy ắp dục t́nh tắm đẫm
h́nh hài; tôi một tên khát t́nh
kẻ giật gấu vá vai trong từng
giấc mộng con ca cẩm, trời đất
đang ch́m vào mắt em say; tôi
ăn em miếng da thịt nồng mùa
cá ươn chẳng có sự đồng lỏa
nào ngoài hai bờ mông vung, căn
pḥng lặng, màn đêm bắt đầu rạng,
biển một màu biếc xanh và mưa
vẫn lất phất đầy vàng; con dốc
thoai thoải sau nhà dẫn về biển
bắc lặng trong mỗi con mắt khép;
tôi biết không một ai bám được
vào giấc mộng em đâu, không ai
cả chỉ măi bốn mùa nước dâng
cùng tiếng reo vang dục lạc gọi
bầy thú đă thuần chủng nơi miền
nhiệt đới giao hoan và tôi vẫn
măi khát t́nh, kẻ giật gấu vá
vai trong từng giấc mộng con ca
cẩm.
LƯU HY LẠC
|