|
Trong mơ anh thấy anh xoay trở
cố nối lại hai mép rìa tử-
sinh rồi vá miếng cơ đồ tan
nát mà tia mắt thì cứ nện
từng cú một vào tầng trệt văn-
hóa hàng mã ở hà nội (để
chẳng làm gì); mưa xuân lất phất
vàng rơi, từng phút giây dài đằng
đẵng hết sức qủi quái cứ quay
trở ngược trấn lột tối tăm mày
mặt; không cách chi chống đỡ anh
tóm gọn mảng văn hóa hàng mã
của hà nội vo bẹp dúm tọng
vào họng hư vô, lập tức từng
con chữ chết yểu, kiểu con mọn
vọt bắn ra cùng khắp trên đầu-
trên cổ; hai tay không cách chi
chống đỡ anh ù té chạy, anh
còn thấy thực rõ ràng bắt đầu
từ cổng tỉnh của thiên hạ dài
cho đến bến lạ toàn của rơi/
của rớt, kịp dừng lại đứng thở
hào hển anh từ từ định thần
trật quần đái tồ tồ nguyên một
vũng cô liêu* nơi bến lạ, tia
mắt giờ trừng trừng nện từng cú
một trên từng bóng chữ cụt đầu
đang đạp, giẫm chen nhau xuống bãi
những câu/ lời như bùa chú quái
qủi của cao biền trôi lềnh bềnh
theo sóng nước sông hồng; tưởng tượng
chỉ còn cách kêu đĩ, anh xoay
trở, cố vùng thoát cơn mơ (không
thể mãi ăn sẵn) bật ngồi lên
khắp mình mẩy ướt đẫm, thực; khỉ
thì khó lòng mà dắt đi.
LƯU HY LẠC
Jun 2, 05
*Thơ Hàn Mạc Tử.
|