|
gửi kt,
Thực tại ai dám chắc rằng ai
cảm được đời sống này thay đổi
từng phút giây một, chuyện đánh vật
giữa ánh sáng và bóng tối -- giữa
sinh và tử khiến hai mắt chàng
luôn trống hoác, ừ; cứ cho là
ai cũng từng khất được đôi ba
chuyến đi về với độc những t́nh
huống thực gây cấn đi, có thể
nại ra những lư cớ mang tính mỹ
học cao để chỉ tơ tưởng toàn
những chuyện chả ăn nhập chi đến
chuyến đi/ về (có thể mỗi người
biết cách định phận), việc đánh vật
giữa sinh và tử -- giữa ánh sáng
và bóng tối khiến rất nhiều chuyến
chàng phải định phận thật nhiều sự
cố khác nhau, tỷ như rủi trợt
lỡ... chuyến xe sẽ đi vào thiên
niên kỷ mặc dù ư nghĩ khi
ấy chẳng có ǵ ghê gớm, ḷng
chàng nhẹ hẫng chỉ cốt sao để
tâm đừng lẫn lộn giữa đêm và
ngày -- giữa đi và về; như vậy
chàng trợt lỡ nhiều thời khắc để
tơ tưởng, chàng biết phần lớn những
kẻ mà đă từng đụng đầu, bọn
họ chả bao giờ đánh vật giữa
giả sống và chết thật, giữa thanh
thiên bạch nhật và giữa chốn hiu
quạnh; thật vậy, bọn họ khiến chàng
rất bối rối giữa ánh sáng và
bóng tối -- giữa đi và về (bọn
họ luôn nhập nhằng) cho dù lúc
đó chàng phải thật cố sao khất
lại cho được chuyến đi về, cố
định phận đâu là tối và đâu
là sáng, th́ bọn họ một mực
cho rằng bọn họ đương sống thật,
phần chàng th́ giả chết, rồi với
những chuyện chả ăn nhập chi đến
chuyến đi/ về (có thể mỗi người
biết cách định phận) giữa ánh sáng
và bóng tối -- giữa sống giả và
chết thật bọn họ lại tưng tửng
cho rằng vụ việc như vậy sẽ
mang tính mỹ học rất cao; ôi!
thực tại ai dám chắc rằng ai
cảm được ḍng đời luôn thay đổi
từng phút giây một, riêng chàng chắc
chắn chàng đă từng đánh vật giữa
sinh và tử -- giữa ánh sáng và
bóng tối chỉ để khất lại chuyến
đi / về mà kể ra nữa chàng
chửi- Đụ mẹ, chỉ độc dở hơi.
LƯU HY LẠC
Mar 2, 05
|