|
Trời chập choạng tợ tranh tối --
sáng, mắt nhắm mắt mở mếu
cười, ngó từng hàng người/ xe
cộ đổ tuồn tuột vào cửa
ngơ thành phố, không sao ngăn
được; tôi móc họng mửa thốc
mửa tháo, ra độc màu than
ch́ ngay trước mặt từng người
một đứng hàng hàng sắp lớp
lớp tợ những cỗ quan tài
đứng; bọn quảng -- tiều vây thành
ṿng tṛn, người và lân múa
toàn vũ điệu trống rồng; cảnh
sát ch́m, nổi lềnh khênh (loạng
quạng ở đó chỉ nước vô
nhà đá); dường lá cùng gió
bội thực nơi cổ họng, mơ
hồ thấy tôi đương lật bên
dưới những tháng giêng t́m hạnh,
ngó chiếc mặt cũ/ mới cháy
âm ỉ; bước nghiêng ngả tôi
đi qua từng miếng mương người,
phân thân t́m sinh lộ, bọn
tiều -- quảng cứ vây thành từng
ṿng tṛn lớn, nhỏ người và
lân múa liên tục những vũ
điệu trống rồng, tiếng pháo tiếng
reo thực ồn động; không sao
ngăn được nữa, tôi móc họng
mửa thốc mửa tháo lần này
ra độc một thứ màu vàng
vàng như nghệ -- như Xuân, ngay
giữa tối trời, đầu năm bộ
mặt mang rớt xuống cháy đỏ
trời.
LƯU HY LẠC
02/08/05
|