|
C̣n nhớ, vào những năm đầu của thập
niên 1980, khi phong trào
vượt biển t́m tự do lên đến điểm
cao nhất ở việt nam, người ta hay
nghe những người di tản buồn nghêu ngao
hát bài sài g̣n vĩnh biệt của nam-
lộc “... sài- g̣n ơi tôi xin hứa rằng
tôi trở về...” so với những kẻ chạy
trốn từ miền bắc, hồi đầu thập niên
1950, họ chỉ dám hứa
hẹn mơ hồ, dè đặt với hà nội
rằng “... biết đâu ngày ấy anh về...” và
kiểu hứa của những người đi từ miền
nam, nghe mà thấy “phê”; gần đây đảng
và nhà nước ta luôn thiết tha, ân
cần nhắc đi nhắc lại -- đă là con
dân của nước việt, th́ dù trôi sông
lạc chợ vẫn là khúc ruột xa ngàn
dặm, là một bộ phận không thể tách
rời của đất nước; được lời như cởi
mở tấm ḷng, nhiều núm ruột nườm nượp
quay về, trong số này có khúc ruột
nguyễn cao kỳ, khi được hỏi -- ông sẽ
nói ǵ với cộng đồng người việt hải
ngoại; sau khi hồi hương vào tháng 1
năm 2004, ông kỳ cho
biết: ”tôi sẽ nói rằng tôi đă tận
mắt chứng kiến những nhũng nhiễu trên quê
hương, nói để cho họ cứ việc ngồi
mà ngoáy cổ nh́n lại quá khứ, cứ
tiếp tục cay cú, và lănh đạo đất
nước th́ mỗi ngày mỗi thêm giàu mạnh**”
thực là một quan niệm hết sức quá
quắt cần nghiêm trị; chuyện về giấc mơ
hồi hương, quả t́nh ông đă được chia
sẻ khá là tận t́nh của một núm
ruột khác, nhạc sỹ phạm duy chàng cũng
vừa từ hoa kỳ trở lại việt nam
và quyết định xin nhận nơi này làm
quê hương, khi được hỏi nhà nước ta
cần phải làm ǵ thêm để cho chính
sách đại đoàn kết dân tộc được hữu
hiệu hơn nữa, phạm duy đă trả lời
gọn gàng dứt khoát: ”không, chính phủ vừa
làm một chuyện hết sức ngoạn mục là --
nghị quyết 36, đó là cách coi
khinh kẻ thua trận, phải nói hết sức
stupid***.” nghe mà thấy “phê” nhưng cũng
cần phải nghiêm trị; trước cảnh nhân tâm
hồ hởi, xă hội phồn thịnh như ở
ta hiện nay, chính sách đại đoàn kết
dân tộc để xây dựng đất nước là
chuyện hoàn toàn xỏ lá nếu coi như
một chương sách đă lật qua, lá sẽ
rụng về cội, nước sẽ chảy về nguồn
mặc dù từng người đă/ đang lục đục
trở về (để chơi bời hoặc kiếm vợ,
lại là chuyện khác nữa.) và hai khúc
ruột -- nguyễn cao kỳ/ phạm duy được tặng
hoa, được đón tiếp tại phi trường tân
sơn nhất, hai ông đều tấm tắc về
sự ngoạn mục của nghị quyết 36,
về tính cách đúng đắn của chính sách
đoàn kết dân tộc; tuy nhiên, nói vậy
nhưng không phải vậy, qua ánh nh́n hai
ông, thiết nghĩ dân tộc việt sẽ c̣n
gặp nhiều thảm kịch khác nữa, trong một
tương lai gần nếu cứ có cái nh́n
hời hợt, thiếu hiểu biết về nghị quyết-
36 thế nên, trước mắt phải thận
trọng nhận diện về “nó” một cách cho
thật rơ ràng mới được.
@
LƯU HY LẠC
*Tác giả K’Tien từ nguồn:http://www.danchimviet.com/php/modules= .
**http://www.3.thanhnien.com.vn/kieubao/2005
***http://www.vietnamnet.vn/psks/2005
|