NO SHIT!
Lưu Hy Lạc



Quả thực vậy, suốt năm tháng mà i
luôn chú thích rồi úp mở chuyện ăn–
ngủ- đụ- ỉa sau mỗi con chữ, mặc
dù các con chữ được tái chế biến

kiểu tây thật cầu kỳ th́, cho đến
nay việc úp mở như thế kể như
hoàn toàn cổ lỗ xỉ; chỗ ngồi mới
hôm qua hôm nay đà rêu phủ, từng

chùm thơ, ngữ nghĩa đọc lên chỉ chực
gây sốc nhan nhản trên cành/ nhánh cuộc
đời; những điều mà tôi chú thích
rồi úp mở hiện thời các nghệ nhân, mà

ở ta gọi một cách âu yếm như
“hỡi các đồng chí nhà thơ/ nhà văn”
họ biểu cảm hết sức thuyết phục nhất
là chuyện ăn- ngủ- đụ- ỉa (tôi đứng

về phe nước mắt*, đọc cứ gai gai
chỗ nhạy cảm); với phương tiện thông tin
internet, bây giờ chuyện ǵ cũng
thành có nghĩa, chỉ mỗi phan văn khải

trở nên vô nghĩa trước những điều có
nghĩa thôi; anh biến thành loài rùa ngay
lập tức với những điều chú thích rồi
úp mở của chính anh; t́nh trạng băo

ḥa nơi nền thi ca con cóc buộc
phải chồm lên thời gian, ăn cho hết
dây mơ rễ má của cái bọc từng
nở ra đúng một trăm huyền thoại, độc

hổ lốn rồi với tấu khúc của lũ
nhện đen giăng ổ khắp ngơ ngách bàn
chân tôi nhảy trên lời nguyền của cái
lon cho đến khi từng chùm thơ mà

ngữ nghĩa thật sự c̣n gây sốc trổ
hoa trên cành, nhánh đời sống và ăn-
ngủ- đụ- ỉa chỉ như chuyện thường hằng
trong một nền thi ca phát triển theo

xu thế toàn cầu; tóm lại, anh buộc
phải chấp nhận loại chữ nghĩa đọc lên
chực gây sốc hoặc ở ngoài luồng, nên
nhớ, underground thời càng chấp nhận

sự gây sốc của chữ nghĩa cho dẫu
ăn- ngủ- đụ- ỉa chỉ chực báng bổ
bất kỳ ai nh́n vào mặt chúng rồi
tỏ ư dè bỉu (tôi đứng về phía

nữ quyền luận, bênh vực triệt để quyền
tự do phơi mông- má- vú- bẹn); quả
thực vậy, thẩy con chữ ra khiến bá
tánh xây xẩm mày mặt giờ chả giống

hồi hai đồng chí nguyễn duy, hữu thỉnh
đi b; việc tôi cứ tiếp tục chú
thích rồi úp mở chuyện ăn- ngủ- đụ-
ỉa sau mỗi con chữ rồi ra sẽ

khiến chính ngữ nghĩa, chẳng hạn của cô
gái khi biết bị nhiễm hiv
trả lời trong một cuộc phỏng vấn- dạ,
em đỏ mặt... đấy, chỉ nó mới khiến

thiên hạ xây xẩm mặt mày; chứ xin
lỗi, chỗ ngồi mới hôm qua hôm nay
đà rêu phủ, ba thứ chữ nghĩa chú
thích, úp mở dẫu được tái chế biến

kiểu tây, thật cầu kỳ th́ cũng chỉ
để mua vui may, được vài trống canh**.

@

LƯU HY LẠC

*Của Dương Tường.

** Của Nguyễn Du.


Home


Warning: fclose(): supplied argument is not a valid stream resource in /homepages/26/d166475671/htdocs/THO/old/MainIndex/iFileIndex.php on line 28