|
Nh́n quanh, i chả khác nào con của
đất; đêm về, tôi gạn đất -- mày chỗ
để chôn tao. Thế là người đàn bà
trong lúc ngoại t́nh thích đụ bằng lưỡi
cũng bỏ đi; xổng ra ngồi cà- phê
góc 16 xéo phía mission street,
hắn lầm bầm tợ vô hồn -- lề đường
ở đâu không đầy nhóc bụi đời, cả
tỷ cám dỗ chờ giải mă. Hiện thời
tôi đeo cặp tai phổi ḅ ngồi hóng
câu chuyện về một đất nước toàn ma
mănh; bên trong quán những h́nh lănh tụ
cứ ngó i, thằng da trắng bàn kế
bên biết hắn việt nam, nó hỏi -- thấy
ảnh anh già đánh bộ đại cán chứ;
tư thế không khác mấy sát thủ chuyên
nghiệp nhỉ! râu tóc bạc thếch; tôi quát --
chả ai cần biết đến điều đó; rồi
giương hai mắt tợ hai cục đất sét
nh́n cḥng chọc vào mặt trái dúm ngôn
ngữ nói -- tao đă hiếp ngày này sang
ngày khác lên mặt các con chữ, đêm
đêm trong cơn ngái ngủ, thi pháp thơ
tự do bị tao treo lên, tra tấn
bằng nguồn cơn của huyễn mộng; đụ mẹ,
cả ngày trời móc họng, mửa rặt thứ
con mọn -- me, i’m just try to
live my life; dưng không tôi thấy khuôn
mặt anh già đánh bộ đại cán hệt
hộp sọ người đang chui tọt qua âm
hộ của x; cu tao sẽ teo vô
phương cứu văn mà đời vẫn vui ôi;
những đứa con gái với cặp đùi to,
đôi mông nẩy mỡ màng từ thế kỷ
mười sáu quay trở lại -- đừng tưởng bở,
con cỡ cán bộ cao cấp như nguyễn
quốc chánh mới dám chưởi vung xích chó
thế đấy! đêm nay, ngó thằng securi-
ty băi đậu xe chả khác tay đạo
tỳ lăng ba đ́nh, buộc tôi ngồi xéo
xéo phía tượng ông gandhi -- nên nhớ
trên xứ sở bọn tao, hiện giờ đă
và đang luộc đủ các thứ sách, văn
hóa/ dân tộc chả là cái thá ǵ
trong vụ này; dưới dạ bay bridge giờ
đây mồm miệng ngậm chỉ toàn bụi bặm,
hàng đống thai non -- ừ! chỗ này, ngay
dưới pier one, nhiều ngày qua tao cứ
nh́n bên kia thái b́nh dương, chả thấy
chó ǵ; chỉ huyền thoại, th́ như một
thứ hàng họ ế ẩm, chả chút áp
phê ǵ với thời này; tôi lại thét
vào tối đen, nghe dội lại tiếng của
trời, gió/ sóng nước đang làm xàm cầu
những đứa con của đất mỗi đứa hăy
đẻ tôi đi. Một/ hai/ ba, ông đang
nói về âu- cơ cùng trăm đứa con
dị dạng đây; đồng bào nghe rơ chứ!
đèn khắp thành phố soi tỏ lũ chuột
đang chạy phát cười khằn khặc, tọng một
họng toàn định mệnh những chữ đời thường,
thâm tâm chỉ muốn bề từng con một.
Cho đến cuối đêm, tôi nói với tôi
bằng thứ bụi bặm của xứ sở toàn
phù thủy (c̣n đám mây bạc th́ lăng
đăng trong đầu); kể ra lư lịch tao
đă thuộc về đất. Buổi sáng tôi bảo
đất -- mày chỗ để chôn tao; ừ, thằng
jack kerouac chết xoay đầu về
hướng núi đen phần thơ, kỳ thực; nó
tựa những lời làm xàm của mày -- của
tao với cuộc đời đấy.
@
LƯU HY LẠC
09/22/05
|