|
Cứ hễ chạng vạng chợp mắt tơ
mơ về tiên điền là tôi mộng
thấy cả tốp chị em, tuổi chỉ
độ đương xuân má đỏ môi hường,
cô nào cô nấy rất căng; chị
em thướt tha y trang toàn hồng
hồn nhiên lắm; chị em xúm xít
nhau lại hát muá uốn éo toàn
những điệu, lời hết sức chan chứa
nghe mộc mạc mà xiết bao ân
tình, lẫn cùng không biết bao nhiêu
là tiếng nô đùa thật trong trẻo
mê hồn (cứ như chim hót, như
suối reo ấy) nó hết rượt chị
này đuổi sang em nọ nom sống
động làm sao ngay trước mắt tôi,
nhìn phải nói khó mà trốn tránh
đâu được; không biết tôi mộng như
thế là phải hay quấy thú thật,
trong tôi xúc cảm lúc ấy bao
giờ cũng ướt át; thử hỏi những
cảnh như -- thúy kiều với sở khanh
với mã giám sinh nơi lầu xanh,
ôi, khó mà hãm được lòng mình;
những hình ảnh cứ vậy nó rập
rượng nó rượt đuổi bên lòng tôi
chỉ còn nước phải làm sao để
ánh nhìn luôn tha thiết ân tình
và hòng cốt che lại toàn bộ
cảm xúc giờ đã tắm đẫm dục
tình; tôi bậm cắn môi mình lại
cực mạnh hai tay thõng xuống bưng
lấy hạ bộ, tôi biết làm như
thế lộ liễu quá nhưng khó mà
chịu đựng hơn nữa; tôi buộc phải
bật mồm rên lên -- các em dịu
dàng sao tàn nhẫn, đồng thời lập
tức trở người hai mắt mở nhìn
sâu vô vách tường, trong bụng tôi
nguyền dấu tiệt xúc cảm này; đối
với chị em càng phải đạo mạo
chỉnh tề mỗi khi chạng vạng chợp
mắt tơ mơ về tiên điền “cũng
kiểu như được ăn cả ngã về
không ấy mà”; nằm vật ra tôi
luôn miệng càm ràm -- tại làm sao
cứ phải chú phía dưới tên hiệu
rằng câu thơ trên là của đinh-
hùng; phần ý tưởng có được chẳng
qua thuộc lõm bõm dăm ba câu
kiều của nguyễn du gớm, mộng chỉ
vậy mà bao con mắt nó xét
nét.
LƯU HY LẠC
11/25/2004
|