|
Trỡ lại d. c lần này ấn
tượng nhất đối với tôi vẫn là
tấm ḷng của các bà, mẹ, các
cô chú, anh chị em đă không
quản nắng, gió biểu t́nh rầm rộ
bên ngoài khuôn viên bạch- ốc suốt
cả ngày trời, nên sáng nay, trên
đường đến ăn sáng với dick, kề
vô tai khải tôi bảo “ǵ th́
ǵ, sau khi nài nỉ được bush
đứng bảo kê cho mấy cái hợp
đồng cũng như can dùm thằng trung-
cộng đừng giở thói côn đồ với
ta, rồi khi ra có đôi lời
tuyên bố chung, trước cánh báo chí
ông hăy ngẩn mặt lên, vất mẹ
tờ giấy mà mấy cha nằm nhà
thảo sẵn, có như thế bush mới
nể và mấy cái hợp đồng béo
bở mới xứng ở tầm cao; cánh
báo chí, đứa nào bày đặt hỏi
này/ nọ ông chớ quát “tống cổ
nó ra” như bên seattle
nhớ, tư thế phải đường hoàng- ung
dung, lời lẽ khúc chiết ngắn gọn;
mấy cha nằm nhà nghe có bực
thây kệ, ǵ th́ ông cũng cầm
đầu một chính phủ lo giữ thể
diện quốc gia, cái đấy mới quan
trọng; nói cho ông nhớ ở ta
chả thằng chó nào có sĩ diện,
chỉ mấy cái hợp đồng thôi mà
tư bản, chúng c̣n chả tin; đích
thân ông sang đây chúng mới chịu
kư; thôi, ǵ th́ ǵ gương sáu
dân* sờ sờ đấy! quyền hành không
c̣n, nói chả thằng đéo nào nghe
cho đâu, liệu mà giữa thần khí;
c̣n dăm ba cái béo bở nữa
phải kư bên canada; đụ
mẹ th́ cũng chỉ ông với mười
mấy cha trong bộ chính trị là
ḅn rút được xương, máu của dân
để làm ăn cỡ đó thôi, nhớ
đấy”. Cho đến ngày rời d. c,
ấn tượng nhất đối với tôi là
h́nh ảnh khải chăm bẩm vô tờ
giấy của mấy cha nằm nhà thảo
sẵn đọc làu làu trong khi bush
sốt ruột, thấy rơ qua miệng cười
ruồi lẫn cái nh́n đầy miệt thị;
bên ngoài khuôn viên bạch-ốc các
bà, mẹ, các cô chú, anh chị
em không quản nắng, gió biểu t́nh
rầm rộ suốt cả ngày trời.
LƯU HY LẠC
Jun 30, 05
*Một tên nữa của Vơ văn Kiệt.
|