|
Nói chung, chả có ǵ đáng kể;
ai cũng từng ở chốn này, từng
ăn/ ngủ/ địt/ bộp tại đó (ba
thứ nguồn này nọ hễ ngó, cứ
phát máu); bọn nổi đ́nh đám chí
ít, cũng biết tôi ra từ đó,
biết tôi đă ăn/ ngủ/ địt/ bộp
ngay đó; tôi biết, có thằng ái
ngại, có đứa đếch care nói chung,
thơ th́, hiện thời chả có chó
ǵ đáng kể; mà thọ! mày xỏ
lá mảnh cơ đồ tàu-việt, cớ
chi xách mé tới khánh hội; đụ
mẹ, hồi xưa tao ở đó khởi
đi, từ đó mới ra giống hồ
chủ tịch. Thế là, nhiều năm trời
những khi nước lớn, nước ṛng lúc
mưa, lúc nắng; chơi không mà tôi
già chừng ấy năm, cuộc đời già
chừng ấy tuổi, kư ức điện biên
c̣n sót trong đầu, mỗi khi nhớ
lại th́ y rằng giáp, cứ đêm
nó thịt một con tày đồng trinh
hoặc thái trắng; cách đây không lâu
ngồi chằm hâm bên cạnh cuộc đời
tôi nhỏ nhẹ – thôi nhé, giờ trở
đi tao đéo sinh sự với mày,
việc phải mặc cổ trang kiểu thập
diện mai phục hoặc anh hùng rồi
đây, chỉ nước chơi tàu và tao
rất tiếc, không thể sinh sự cùng
mày nữa; sau đó, trước mặt rừng
tôi nói y chang trần vàng sao
– mả cha cuộc đời, răng mà mi
đoản hậu; nhưng kỳ thực, trong tai
tôi nghe văng vẳng “lạc! lạc mày
cứ việc đụ lên nền thi ca
việt đi.” cho đến phút này đây,
ngồi với rừng, chỉ muốn trừu tượng
hóa mọi câu chuyện kể, nhất là
về việt nam, riêng cặc/ lồn ai
đâu nhẫn tâm làm thế và bọn
luôn nổi đ́nh đám chí ít, cũng
biết tôi sẽ nói về chốn đó;
tôi biết, có thằng đếch care có
đứa ái ngại tóm lại, cách tiếp
cận vấn đề chung cuộc, khá giống.
Trên từng cây số tôi đi, mỗi
lần nhớ đến cống lấp, bấy giờ
sức mấy thằng thọ biết khánh hội
nơi nào, c̣n cái chốn quái qủy
tôi cứ ra rả từ đầu nó
đích thị cuộc đời đấy! ai chả
từ đó trở về và ở th́
rất nhiều cách; nói chung cũng chả
có chó ǵ đáng nể (ba thứ
nguồn này nọ hễ ngó là phát
máu.)
@
LƯU HY LẠC
|