GIÁNG SINH NĂM NAY
Lưu Hy Lạc



Đêm đó về quờ quạng tắt hết đèn
đóm, nằm giữa giường trùm chăn kín từ
đầu; người thực rối rắm, tôi luôn mồm
lầm bầm -- phải dỗ cho bằng được giấc

ngủ... phải dỗ... tai nghe loáng thoáng, “hơn
hai mươi ngàn người mất tích...” Phát nhợn
nhợn trong bụng rồi như không, mồm miệng
mở ra thở hết sức hối hả, phía

màn h́nh đương chớp nháy miệng người xướng
ngôn viên đài NBC mở ra
tiếp tục tường tŕnh bản tin, “... cơn sóng
thần d́m hơn hai mươi ngôi làng...” Nó

như nuốt chửng tôi, ngầy ngật ngồi lên
ngó, bấy giờ 5giờ 7phút sáng;
cơn địa chấn xa lắc tự ngoài khơi
Ấn Độ Dương lại hành tôi phát muốn

chết đây; chịu trận như thế cho đến
sáng nay, bản tin mới nhất từ miệng
người xướng ngôn viên đài CNN
đưa ra con số hơn 100. 000 ngàn

người chết; mồm miệng tôi phát mở ra
thở hết sức hối hả, trước mắt miệng
thằng chào món bảo hiểm nhân mạng tôi
đúng 100. 000 ngàn đồng, đương mở ra

nuốt chửng tôi trên chuyến buưt lao về
hướng north beach; thực quờ quạng phóng xuống
lề, băng đại qua đường, thằng lái chiếc
xe mới tinh suưt cán ngang, tḥ đầu

mắng tôi -- thằng chó đẻ; chẳng buồn chửi
lại, đích thị tại ngọn Stunami
d́m chết bao nhiêu sinh linh, đă mấy
ngày rồi vẫn c̣n hành tôi phát muốn

chết đây; vụt chạy như ma đuổi chực
nhớ ra ngay giữa đêm ngồi vốc ngược
chai rượu đỏ cùng lũ bạn đón chúa
sinh ra đời, “quả thật chẳng có chiếc

thuyền Noah đến đón bất cứ ai, không
một ai cả...” Th́ hơn trăm ngàn sinh
linh phút chốc biến mất khỏi trần đời
và cũng đúng giây phút không biết bao

nhiêu ngàn người lâm cảnh màn trời chiếu
đất; tôi ngầy ngật mửa thốc mửa tháo
xuống sàn, quờ quạng tắt hết đèn đóm,
nằm giữa giường chăn trùm kín từ đầu;

phía màn h́nh chớp nháy miệng người xướng
ngôn viên đài NBC đương mở
ra tường thuật bản tin, “...hơn hai mươi
ngàn người mất tích bởi sóng thần...” Ngồi

lên từ bấy cho đến sáng nay, dưới
bầu trời thực thảm sầu, đứng xớ rớ
trước north beach tôi chỉ biết lầu bầu,
“Nam mô quan thế âm bồ tát- ma
ha tát cứu khổ cứu nạn...”

LƯU HY LẠC
Dec 31, 04


Home