|
Cuối cùng lời nguyền của cái lon
cũng trở nên hiện thực, chả chút
ǵ gọi là huyền ảo truyền kỳ;
này nhé, cứ vào mỗi buổi sáng,
bóng tôi chồm lên xác các con
chữ cái, các con chữ cái chồng
lên lũ thời gian, rồi cứ thế
thời gian chồng lên tôi, bóng tôi
chồm lên xác các con chữ cái;
và những cú điện thoại mà tôi
tin một cách chắc chắn, tôi chẳng
hề quen hay biết ǵ về các
cô/ cậu ấy; lại réo lên kỳ
thực, các cô/ cậu gọi chỉ để
hỏi “Did I wake you?” bảo không
hoá ra dối ḷng, thường tôi nói
“Yes, but it’s OK.” th́
các cô/ cậu lại lí nhí tỏ
hối tiếc quả t́nh, tôi không có
ư khiến các cô/ cậu cảm thấy hối
tiếc về bất cứ điều ǵ nhất
là việc gọi réo vào sáng sớm
nên thường, tôi giả lả “ I am-
glad you called; what’s up?”
đấy, cũng chỉ cách nhằm phớt lờ
câu hỏi của các cô/ cậu thế
mà, thật khốn nạn; tôi phải chịu
trận với những câu chuyện, dám chắc
thượng đế nghe cũng phát điên lên
được, chẳng hạn về một nền thi
ca đầy máu mê của loài rùa;
rơ ràng sự đáp ứng mặc dù
kiêng cưỡng của tôi lại hóa toàn
chuyện hành dâm trên xác các con
chữ, để cuối cùng th́ câu chuyện
cũng trở nên hiện thực, chả chút
ǵ gọi là huyền ảo truyền kỳ;
cứ cho rằng bởi lời nguyền nào
đó đă vận lên cuộc đời tôi,
đại khái “Từ rày trở đi, vào
mỗi buổi sáng bóng tôi chồm lên
xác các con chữ cái, các con
chữ cái chồng lên lũ thời gian
cứ thế, thời gian chồng lên tôi
bóng tôi chồm lên các con chữ
cái; rồi những cú điện thoại của
các cô/ cậu nào đó mà tôi
tin một cách chắc chắn, tôi chả
hề quen hoặc biết và bất chấp
tôi có thế nào, các cô/ cậu
gọi chỉ để hỏi --- Did I wake-
you?” nó chính là câu chuyện hoàn
toàn hiện thực, của cái lon đấy.
@
LƯU HY LẠC
|