|
Chả biết hư thực, cứ mỗi bận
làm tình xong cô ưa vu vơ
“chàng có biết ký ức, một thứ
đồng nát.” và thường, chẳng đợi nghe
anh, cô chìm đắm vào giấc ngủ.
Anh nằm đó, loay hoay một mình
loay hoay liên tưởng đến hoa, quả,
cây trong bức dinner table
của henri 1 và liền, ký ức
lập tức bị choáng, ngợp bởi tuyền
một màu đỏ nồng hơi thở đàn
bà cùng mùi gió chạng vạng. Cô
nằm đây, mái tóc vàng hết nửa
khuôn mặt cho đến giờ, anh vẫn
không biết cô tới từ đâu, rồi
anh về đâu; nơi góc phòng, quyển
sách đọc dở, bụi bám một lớp
dầy nằm quạnh hiu, lâu nay thôi
thúc trong anh ý nghĩ chồm qua
người cô nhặt nó lên mà chả
hiểu sao anh cứ nằm ngó, loay
hoay một mình, loay hoay liên tưởng
đến những vòng tròn đồng tâm nâu,
xanh, trắng trong bức gift của ken-
neth 2 và ký ức thì, lập tức
bị phủ bởi một màu vàng nhợt,
hệt màu cà-phê sữa uống mỗi
sáng; anh nhớ, đâu khoảng hơn phần
tư quyển sách có kẹp bức ảnh
trong đó mà chịu, không cách gì
biết ai trong hình, bận nào cũng
thế, hễ trở người, mái tóc cô
bung ra nồng hương cuộc đời, cho
đến giờ anh vẫn muốn nói cùng
cô như nói với anh rằng – thật
không dễ chút nào khi rũ đi
ký ức, mặc dù nó chả là
cái đinh chi cả, mặc dù nó
tuyền một màu trắng như tranh ro-
bert ryman chẳng hạn... nhưng chẳng
hiểu sao, anh cứ nằm đó loay
hoay một mình, loay hoay liên tưởng
đến tình của anh & cô; rồi đây,
mai kia mốt nọ sau mỗi bận
làm tình với gã trai nào đó,
cô cũng sẽ hỏi “chàng có biết,
ký ức màu chì.” rồi chẳng đợi,
nghe ai cô đắm vào giấc ngủ,
mặc cho anh cứ thế một mình,
loay hoay bên cạnh dòng chính chặt
ký ức thành từng miếng, vuông vức.
1- Henri Matisse. 2- Kenneth Noland.
LƯU HY LẠC
|